QUÊ HƯƠNG BỎ LẠI
Hôm nay về Tây Ninh thăm cố hương
Nắng quái Hè _Thu trải lụạ
trên đường
Ngập ngừng đứng lại bên cầu
Chợ Cũ*
Ngắm phố người đi bao nỗi vấn vương
Hoa tím lục bình trên sông vẫn
nở
Cầu Quan* còn đây nước chảy
xuôi dòng
Nối liền Chợ Mới* với Tiểu Khu*
đông
Nét xưa cổ tích giờ phai dấu
vết
Nhà tôi đó sao bây giờ mất hết
Nghe đâu đây mùi hoa bưởi
thoảng đưa
Nhớ mẹ cha đàn em nhỏ, gốc dừa
Thời chinh chiến vẫn đong đầy
hạnh phúc
Ngày ba bữa chị hai lo bếp núc
Mái tranh nghèo buổi cơm tối
đợi cha
Đời khó khăn dòng máu thắm
chan hòa
Cuộc dâu bể giờ biết tìm đâu
thấy
Chiều thoi thóp tình quê
hương sống dậy
Hồn mẹ cha là cơn gió nhẹ
đưa
Một lần đi tưởng vĩnh biệt đường
xưa
Nay trở lại thấy lòng đau quặn
thắt
Về Cẩm Giang* bến đò đưa biến mất
Vàm Cỏ Đông* thủy triều ngập
mênh mông
Bên kia sông mây tím thắt
cõi lòng
Và bìm bịp gõ đều con nước lớn
Một cánh nhạn lạc đàn bay lởn
vởn
Ta một mình tìm quán trọ nơi
đâu
Rừng Da* ơi! Xa quá cánh Rừng
Dầu*
Nghe mặn đắng bờ môi khô héo hắt
Ta lạc lõng giữa chợ đời vội
tắt
Rạch Đường Long* thuở nhỏ
lúc mưa tuôn
Rủ bạn bè bắt cá cắm câu lươn
Rồi bất chợt giặc Miên
tràn biên giới
Chúng cướp của cáp duồn dân
vô tội
Ta bỏ làng, ruộng cạn, bước
chân đi
Tiếc làm chi của cải chẳng còn
gì
Rồi lần nữa ba mươi năm viễn
xứ
Đời lưu lạc mong tìm về quá khứ
Nhớ quê xưa nghe thổn thức trong
lòng
Giờ xứ người cuộc sống hết long đong
Vui con cháu ngắm tà dương dần
khuất…
Nguyễn Cang (Dec. 12, 2025)
Ghi chú: Một số dấu sao ( *)
chỉ địa danh ở TN.
No comments:
Post a Comment