Friday, February 13, 2026

Chúc Xuân Bính Ngọ 2026 - 304Đen

 Chúc Xuân Bính Ngọ 2026




Xuân Quê - Thuyên Huy

 Xuân Quê

 















Ngấp nghé ngoài song cửa

Xuân về từ hôm qua

Mai rộ đầy trước ngõ

Vàng rực ngàn cánh hoa

 

Bến đò ra chợ quận

Người hối người đi mau

Gái quê làng lúng túng

Mai làm duyên trên đầu

 

Sân chùa vang pháo nổ

Người thẹn thùng chờ người

Vang vang hồi chuông đổ

Đường làng rộn ràng vui

 

Mái tranh nghèo khói tỏa

Bếp lửa chiều Ba Mươi

Trẻ gọi nhau ngoài ngõ

Tấp nập đò ngược xuôi

 

Cầu tre mùng Một tết

Hối hả gái quê làng

Qua xóm bên cho kịp

Cùng ai đón xuân sang

 

Dập dìu đàn én lượn

Vàng Mai nắng lâng lâng

Qua rồi mùa gió chướng

Quê làng rộn tình xuân

 

Thuyên Huy

Chờ Xuân Giáp Thìn 2024

 

 

 

 

 

Chiếc Lá - Phượng Hồng & Lá Rụng Ngoài Song - Nguyễn Cang & Mãi Ở Trong Tôi - Diệp Văn

 Bài xướng:

CHIẾC LÁ

 


 

















Chiếc lá nghiêng chao giữa khoảng không

Như còn lưu luyến chốn trần hồng 

Bao lần thức trắng theo nồng hạ

Nhiều lúc ngủ vùi với rét đông

Mây  trắng trời xanh đầy khát vọng

Nắng vàng sương bạc hết chênh chông ...

Hoàng hôn chợt tím màu tê tái

Ráng đỏ chiều hôm nặng cõi lòng !

 

Phượng Hồng

 

Họa 1/.

LÁ RỤNG NGOÀI SONG

(thay vần Chông câu 6)

Thu vàng lá rụng rớt tầng không

 Gió thoảng ngoài hiên cuốn bụi hồng

Bát ngát chân mây trời cuối hạ

Bùi ngùi cổ độ buổi tàn đông

Quê nghèo mấy bận tràn giông bão

Bến cũ đôi lần ngập nước sông

Lá rụng, người đi, đời cách biệt

Làm sao cưỡng lại  cảnh đau lòng?

Nguyễn Cang ( Jan. 30, 2026)

Họa 2/.

MÃI Ở TRONG TÔI

Dáng cũ còn in giữa cỏi không

Bờ vai gọn nhỏ nét môi hồng

Thương chồng lẻ bóng, tù phương bắc.

Nhớ mẹ đơn thân, tựa cửa đông

Khắc khoải ngày đêm, buồn dạ ngóng

Âm thầm gánh chịu, gối đèn trông   

Mười năm, kiệt sức… Hoàng hôn tím

Chết lặng mình tôi… Giữ một lòng!

 Diêp Văn

 

 

 

Nước Mắt Chiều Ba Mươi - Thuyên Huy

 

NƯỚC MẮT CHIỀU BA MƯƠI

 

    Hình như cũng gần cả nửa năm, sau ngày từ Phước Long đổi về Vĩnh Long, công việc tương đối nhàn hạ, không đến nổi lo rầu, hồi hộp, ngó trước dòm sau, liếc qua liếc lại, mỗi lần từ Vĩnh Long về hay trên Sài Gòn xuống, xuống phà Mỹ Thuận chờ xe đò, qua sông, anh cứ đứng nhìn, nhìn mà thấy buồn buồn làm sao.

*



    Trên phà, chen lấn xe người, hai chị em, một trai chừng sáu bảy tuổi, ốm yếu, đội cái nón nĩ cũ rách tả tơi, một gái chừng lên mười, cũng mảnh khảnh gầy gò, bị cụt mất nửa cánh tay phải, một chân co rút lên đi cà nhắc, tóc xỏa dài, rối bời, mùi nước sông khét nắng, cả hai mặt mày sáng sủa, dễ nhìn, em dắt chị đi trước, tay cầm cái giỏ tre nhỏ như cái đục, lên đầu này rồi ngược lại đầu kia, đứa chị cố hát bài này bài kia, những bài cũ, cố cao giọng hầu lấn át tiếng máy phà xình xịch nổ, lạy ông đi qua bà đi lại, xin chút tiền bố thí.

*

    Bao lần rồi, cứ bao nhiêu đó bài hát quen “bạn ơi quan hà xin cạn chén ly bôi, ngày mai tôi đã đã đi xa rồi” hay “có người hỏi tôi tại sao hay ca bài ca sầu nhớ, hay ngắm trăng mờ hoàng hôn” hát đi hát lại, không biết học từ đâu nhưng con bé hát khá hay, mặc dù nghe tiếng mất tiếng còn.

    Lần nào cũng vậy, mỗi lần xuống phà chờ xe lên, là anh tìm tới bên hai chị em, giữa rừng người lố nhố ồn ào hơn cái chợ, cho chừng năm ba chục, hỏi han đôi ba câu, không biết người ta cho nhiều không, nhưng thấy hai đứa vòng tay, rươm rướm mắt cám ơn, nhìn hai chị em lếch thếch đi, anh bổng dưng muốn khóc.

*

   Một trưa cuối thu, trời thay mùa nhuốm lạnh, nắng tốt, người rầm rập xuống lên mua bán, không đầy một tháng nữa tới Tết, vì phải trở lên Sài Gòn có việc cần làm gấp cho chỗ làm, và vài ngày nghĩ phép, có lẽ ở trên đó vài tuần, chờ xe đò tới lượt qua phà chắc khoảng hơn tiếng rưỡi đồng hồ, quàng túi xách lên vai, anh bỏ xe đi nhanh xuống bến, nước sông lặng im, mấy đám lục bình đầy hoa tim tím cũng nằm im ngủ, phà bên bờ Cai Lậy vừa qua tới, tìm kiếm hai chị em, hỏi han vài câu, dẫn hai đứa lên tiệm cơm sát bờ đường lên xuống phà, ăn bữa cơm trưa làm quen thêm, hỏi tên.

*

    Anh ngồi cười nhìn, hai chị em rụt rè ăn, nhưng cười mà lòng nhói đau không ít. Kể chuyện cho anh nghe, đứa chị vừa thúc thít vừa quẹt nước mắt, quê ở bên Lấp Vò, ba làm trong hội đồng xã nào đó, nhà bị trúng đạn mọt-chê pháo kích của quân du kích trong đêm họ tấn công xã, chừng hơn một năm nay, ba má chết hết, còn lại hai chị em, nó bị thương, người ta chở hai chị em lên bệnh viện tỉnh, nó sống nhưng tàn tật, xã ấp chôn cất xong, người quen đưa hai chị em vào ở tại một cái chùa nhỏ, ngoại ô Sa Đéc, trên đường đi ra ngã ba Mỹ Thuận Vĩnh Long, sống với bà sư cô tuổi già, lum khụm, bữa cơm bữa cháo, tương chao rau củ.

*

    Mới chừng đó tuổi biết thương cho bà sư cô, nhọc nhằn nghèo khó, mấy ngày đầu, hai chị em dắt nhau ra đường, đón xe xin quá giang ra Mỹ Thuận, ca hát xin tiền bá tánh, được người đi qua người đi lại thương tình, những ngày sau hai chị em có được chút tiền, trả cho xe đi về mỗi ngày, là những chuyến xe quen thường ngày và biết chuyện hai chị em, nên trả mà chủ xe không lấy, đã vậy chuyến về còn cho hai chị em tiền nữa.  Hết chuyện, anh ngồi nghe, hai chị em rấm rứt khóc, đắng lòng anh cay xé mắt.

*

    Sau ngày đưa ông Táo tháng Chạp, anh trở xuống Vĩnh Long, xách thêm cái túi vải, đựng mấy bộ đồ mới cho con trai con gái, hai đôi dép săn - đan, mua ở tiệm giày da tận bên Khánh Hội, ngay khi về trên này, hôm ngồi ăn cơm với hai chị em hát ăn xin, làm quà Tết cho hai đứa.

*

   Hớn hở mang túi xách xuống phà, tìm đầu trên đầu dưới không thấy bóng dáng hai chị em, không có tiếng hát như trước, thấy cũng lạ, tìm gặp ông bác nhân viên lo sắp cho xe hàng xe đò xuống phà, hỏi có biết hai chị em đâu không, anh chết lặng. Bữa chiều đó, mưa to, giông gió như bão rớt, trời tối xầm, sấm chớp, chiếc xe lam thường ngày từ Mỹ Thuận về Sa Đéc, trên đó có hai chị em hát ăn xin, không may bị chiếc xe nhà binh GMC chạy quá nhanh ngược chiều, đụng lật nhào bể làm hai, văng xuống ruộng, năm sáu người chết, có hai chị em nó. Anh nghe mà tưởng chừng như trời đất quay cuồng, ngửa mặt lên, nắng chang chang đổ, muốn thét lên thật lớn “trời ơi”.

*

    Anh mở túi xách để quần áo, hai đôi dép săn – đan, chia ra bên trai bên gái trước hai tấm bia của hai nấm mộ nhỏ, còn mùi đất bùn, trần trụi, nằm sau chái hiên chùa một khoảnh sân, dưới bóng cây Ô Môi già thưa lá, đốt nhang lâm râm khóc, bà sư cô già đứng phía sau lưng, khóc theo. Chiều nay chiều Ba Mươi Tết.

 

Thuyên Huy

Nhớ những lần qua phà Mỹ Thuận trong những ngày ở Vĩnh Long.

Ngậm Ngùi - Vườn Thơ Mới Xướng Họa

 THƠ XƯỚNG HỌA KỲ 185_VƯỜN THƠ MỚI

 















Xướng:

Ngậm ngùi

Thăm thẳm trời chiều chiếc lá rơi
Nhớ dòng sông nhỏ dạ bồi hồi
Cuốn theo cát bụi mùa thu chết
Bỏ lại vườn thưa bọt nước trôi !
Thao thức đêm dài ngồi độc ẩm
Xót xa phận bạc khóc đầy vơi
Tà huy bóng ngã sầu ly biệt
Bến cũ trăng thề cũng nhạt thôi!!
Nguyễn Cang

Dec. 7, 2025


Họa 1:

Tiếng Mưa Rơi

Đêm về lặng lẽ tiếng mưa rơi
Kỷ niệm năm nao bổng khứ hồi
Khoảnh khắc tâm tư về hiện diện
Nỗi niềm phút chốc cũng buông trôi
Mơ hồ dĩ vãng thời thơ mộng
Hiện tại đong đầy cũng khó vơi
Có lẽ nhân sinh là thế ấy
Thôi thì quên hẳn chuyện xưa thôi
Hương Lệ Oanh VA
Jan, 22. 2026


Họa 2:


Đất khách

Nhớ ngày vượt biển lúc mưa rơi
Lìa xứ ra đi chẳng khứ hồi
Ngồi uống cà phê nhìn nắng sáng
Thương thầm thân phận kẻ bèo trôi
Ly hương không bạn càng hiu quạnh
Cuộc sống đổi đời tựa nước vơi
Chật vật bao năm nơi đất khách
Bình chân như vại cũng vui thôi

PTL

 

Họa 3:

 

Buồn xa xứ

Gió thu hiu hắt lá vàng rơi
Lữ khách tha phương dạ phản hồi
Chiến sĩ thương người xông trận tiến
Hận đời tiếc kẻ lững lờ trôi
Tìm đâu bè bạn ngồi tâm sự
Tri kỷ ngậm ngùi nhớ chẳng vơi
Non nước thân yêu giờ cách biệt
Xứ người đau xót thở dài thôi
THT

Họa 4:

Nào quên

Thu vàng lá đổ giữa chiều rơi
Vọng xót tình xưa mãi tưởng hồi
Dáng nhỏ bờ vai gầy tiễn biệt
Muôn tình ước lệ đẫm nào trôi
Ngàn thu độc ẩm chừng không nhạt
Lắm hạ đồng chung nghĩ chẳng vơi
Mộng tưởng thời gian liều thuốc giãi
Nhưng tình khắc dạ vẫn vầy thôi
Tâm Quã

Jan. 21, 2026

Họa 5:

Ngậm ngùi

Lá vàng khô cuống gió lay rơi

Nào biết về đâu kiếp tái hồi?

Rời rã chân đồi chờ đất trộn,

Bồng bềnh mặt nước kệ sông trôi.

Xưa mong nắng ấm khi thu muộn,

Nay chịu mưa vùi lúc hạ vơi.

Vạn vật tuần lưu sinh đến diệt,

Thuận vòng chuyển hóa máy trời thôi.

Minh Tâm

 

Họa 6: ( phụ bản bài họa của thi hữu Thảo Chương)

 

Tâm sự cuối chiều
Hấp hối cuối chiều bóng nắng rơi
Chuông chùa thoang thoảng vọng từng hồi

Âm u vực thẳm, sương mù phủ  

Lờ lững trời cao, mây xám trôi

Hũ rượu tràn trề gần sắp cạn

Tâm tình đầy ắp vẫn chưa vơi

Bàn cờ thế sự không màng tới

Thành bại, hơn thua, cũng vậy thôi
Thảo Chương

26-01-2026

 

Nghìn Trúng Xa Cách & Hoa Xuân - Nguyễn Thị Châu

 NGHÌN TRÙNG XA CÁCH

 


 
















Nghìn trùng xa cách là đây

Thiên thu nhỏ lệ đêm dài nhớ anh

Ngước nhìn lên tận trời xanh

Ngửa tay xin giọt nước lành trên cao

Xin anh hai tiếng đợi chờ

Bao nhiêu lá rụng bên bờ quạnh hiu

Đường trần nhiều lớp rong rêu

Chân đi nửa bước thêm nhiều đắng cay

Từ ngày xa cách đến nay

Mùa Xuân vẫn đến nhưng ai không về

Mai cười khúc khích đường quê

Đào khoe sắc thắm Cúc xoè mâm xôi

Tôi buồn vui với  tôi thôi

Thiên thu dài lắm, biết đời nào đây?

Gió Đông lạnh lắm người ơi!

Nàng Xuân sắp đến, nơi nơi rộn ràng

Ngoài kia bao sợi nắng vàng

Lung linh trước gió hỏi nàng chờ ai?

Nghìn trùng xa cách còn gì

Xuân nầy, Xuân nửa chờ ai? Hởi người…!!!

 

11-2-2026

Nguyễn thị Châu

 

HOA XUÂN

 
















Nắng ấm mùa Xuân đã trở về

Hoa lá bên đường lối xum xuê

Én dệt mùa Xuân trên mây trắng

Ánh sáng chan hoà khắp làng quê

 

Ai ru cơn gió ngoài đồng vắng

Chạnh lòng thiếu nữ mắt long lanh

Em hởi, em ơi, từ đâu tới?

Xuân hởi, Xuân ơi! Mái tóc xanh

 

Bâng khuâng tôi hỏi đến từ đâu?

Thẹn thùng, e thẹn em cúi đầu

Quê em ở tận miền Sa Đét

Em chỉ lên đây mới lần đầu

 

Theo cha buôn bán ba ngày Tết

Mời anh mua giúp mấy khóm Lan

Cô lấy cho tôi Lan Hồ Điệp

Miệng cười duyên dáng tôi lâng lâng

 

Nắng sớm nghiêng nghiêng hơi sương lạnh

Ngập ngừng đọng lại nét xinh xinh

Thương em Hồ Điệp từ hôm đó

Em đến rồi đi! Đêm ba mươi…!!!

 

11-2-2026

Nguyễn thị Châu

 

Tuesday, February 10, 2026

Gò Dầu Xuân Đến Chưa - Thuyên Huy

 Gò Dầu Xuân Đến Chưa

 












Em hỏi Gò Dầu xuân đến chưa

Quê tôi trời vừa kịp thay mùa

Nhánh sông bến chợ người vẫn đợi

Bên cầu cũng mấy chuyến đò đưa

 

Đường phố quận buồn theo nắng buông

Nhà em nơi đó muộn hơi sương

Gốc Mai đầu ngõ thiên thu cổ

Đong đưa cành hoa lẻ cuối đường

 

Lối nhỏ chiều hoang tím một trời

Chờ em tôi đếm giọt nắng rơi

Thèm nghe tiếng pháo giao thừa nổ

Áo mới quần thơm rộn rã vui

 

Ngập ngừng Xuân bẽn lẽn bên sông

Đò ngang e ấp chở trưa hồng

Thoảng theo hơi gió mùi hương cũ

Đón bước ai về giữa chợ đông

 

Khẻ bảo thầm nhau Xuân đến rồi

Nhặt cành Mai ghép chuyện lứa đôi

Trống lân giục tiếng chuông chùa đổ

Thẹn thùng mình gọi tiếng mình ơi

 

Thuyên Huy

Tháng 12 năm 2015