Thơ NGỌC ÁNH
Bài cảm tác thơ
CANG NGUYỄN (Phù Vân)
TÌNH HỒNG, TÌNH
HỜ…
Tình ta như điệp
khúc buồn
Mà trong mỗi nốt
là muôn não nề
Đường tình mấy
đoạn sơn khê
Có ai hiểu nỗi ê
chề tình rơi
Người về chưa ấm
bờ môi
Thì gian dối đã
ngăn đời quạnh hiu
Bởi tình giữa
chốn cô liêu
Từng đêm thổn
thức ôm nhiều đắng cay
Vì sao tình chẳng
kéo dài
Vì câu cơm áo, mà
không quay về
Đi ngoài mấy dậm
sơn khê
Đường xưa lối cũ
không về cùng em
Bây giờ cuộc sống
lênh đênh
Nhớ chăng những
lúc êm đềm bên tôi
Chiều chiều nghe
điệu đàn côi
Đêm đêm nhạn réo
hồn thôi rã rời
Từ ngày rời bỏ nụ
hôn
Đời anh tan nát
trong ngôi nhà người
Đâu ngờ tình đó
không tươi
Còn mong chi nữa
nụ cười trăm năm
Dù trăm năm đến
ngàn năm
Lìa xa mái ấm
khóc thầm về sau
Thời gian rồi
cũng qua mau
Thoáng qua mà đã
bạc màu tóc xưa
Trời còn mây là
còn mưa
Thả mồi bắt bóng
là chưa hiểu đời
Ở đời đâu dễ có
nơi
Cơm no bò cỡi mà
mời anh vô!
Còn bao lâu nữa
xuống mồ?
Tìm chi những mối
tình hờ viễn vông
Ngọc Ánh
Nguoideplongyen
23/07/2024
Bài của Tg CANG
NGUYỄN
PHÙ VÂN
Đưa tay vuốt sợi
tóc buồn
Nghe đời hư ảo
mưa tuôn não nề
Người đi qua ải
sơn khê
Tâm tư rớt xuống
bên lề lá rơi
Người về nghe mặn
bờ môi
Đêm nghe dế khóc
một trời quạnh hiu
Dừng chân trên
bến cô liêu
Bên cầu ly biệt
rừng chiều đắng cay
Chợt nghe có
tiếng thở dài
Cầu Hiền Lương
gãy còn ai đưa về
Dưới sông cá quãy
trong khe
Rừng thưa lá đổ
não nề thần kinh
Thuyền ai sông
nước lênh đênh
Có nghe tiếng gọi
bình minh sáng rồi
Chiều tàn tiếng
vạc đơn côi
Đêm nghe tâm sự
tả tơi tím hồn
Mưa chiều rớt nhẹ
cô thôn
Mục đồng uể oải
trống dồn xa xa
Bóng ai dưới ánh
trăng tà
Có nghe tiếng
khóc thiêt tha não nề
Người đi bỏ lại
câu thề
Bỏ bờ sông lỡ cơn
mê gọi thầm.
Nguyễn Cang (Jul.
21, 2024)



