Thursday, May 7, 2026

Áo Trắng Ngày Xưa - Nguyễn Cang & Bài Họa - Ngọc Ánh

ÁO TRẮNG NGÀY XƯA

( Bài thơ cảm tác sau khi nghe bản nhạc ĐIỆU BUỒN CHỚM HẠ của Ngọc Ánh,

thơ được phổ nhạc, khá hay)

 


 

















Nghe gió thoảng tiếng học trò tan học

Một hồi chuông từng tốp bước chân mau

Mặt vui tươi hớn hở vẫy tay chào

Như có tiếng ve sầu kêu thê thiết

 

Khung cửa lớp tiễn người đi biền biệt

Nhớ một thời cắp sách ở quê hương

Bạn thân yêu rảo bước ở cuối đường

Vui biết mấy những ngày xưa thân ái

 

Mái trường cũ rêu phong màu cỏ dại

Áo` trắng thơ ngây tóc xỏa bờ vai

Ngẫn ngơ lòng, nghiêng ngả những chàng trai

Chiều cuối hạ tiếng ve sầu tha  thiết

 

Từng cánh phượng bay bay chào tiễn biệt

Giờ chia tay còn biết nói năng gì

Thư muốn trao nhưng ái ngại điều chi

Đầu năm tới biết có còn gặp lại

 

Vết thương lòng giờ vẫn còn tê tái

Trang sách xưa còn kẹp lá thư tay

Áo trắng thơ ngây mực tím chưa phai

Hoàng hôn xuống mưa rơi tràn mi mắt

 

Ta về đây giữa khung trời tím ngắt

Nghe tâm tư nặng trĩu mối tình quê

Trường còn đây áo trắng lạc cung mê?

Bạn học cũ bây giờ tìm đâu thấy

 

Có đứa chết trận từ mùa Thu ấy

Có đứa ra khơi chẳng báo tin về

Ta ngồi nghe gió lạnh rớt lê thê

Đời hư ảo cõi thiên thu bất tận

 

Cuộc dâu bể gặp nhau là số phận

Mắt rưng rưng nhắc lại mái trường xưa

Chiều hanh hao nắng tắt cánh rừng dừa

Xin giã biệt bạn bè xưa thân mến!!!

Nguyễn Cang ( May 5, 2026)

 

 

ĐIỆU BUỒN CHỚM HẠ 

 
















Thoáng xa xa giọng ru chiều tha thiết

Gợi nhớ về trong tiềm thức xa xưa

Cơn gió Lào oi ả giấc ban trưa

Hoa phượng nở ve sầu ngân réo rắt

 

Cung điệu Hè về vang vang dìu dặt

Bạn lòng ơi! Lưu luyến buổi chia tay

Ngôi trường kia đã in bóng bao ngày

Thư ai ngỏ chép bằng màu mực tím

 

Mái tường rêu biết bao nhiêu kỷ niệm

Áo học trò trắng xoá tóc thề bay

Tiếng ve sầu ngân vọng buổi chiều nay

Màu hoa đỏ một thời tha thiết quá

 

Trong sân trường nhánh bàng xanh thay lá

Cũng không còn nắc nẻ tiếng cười vui

Ngày chia tay cùng luyến tiếc ngậm ngùi

Mùa Thu tới biết có còn gặp lại

 

Nhớ nhung nhiều những ngày xưa thân ái

Người phương trời người góc biển chơi vơi

Biết tìm đâu trên vạn nẻo đường đời

Bao tiếc nhớ hằn sâu trong ký ức

 

Hạ lại về dưới nắng hồng rưng rức

Chập chờn theo gió áo trắng ai bay

Cánh phượng hồng rơi như những tàn phai

Kỷ niệm cũ vẫn còn trong tâm tưởng

 

Ngọc Ánh 

ÁO TRẮNG MỜ PHAI

 

Áo trắng ai về áo trắng phơi

Trời xanh biên biếc áng mây ngời

Đôi tà áo mỏng đùa trong gió

Ủ bóng thiên nga trắng tuyệt vời

 

Cánh phượng hồng theo gió cuốn rơi

Hè sang mỗi đứa một phương trời

Người đi biền biệt chân trời mới

Lưu bút ngậm ngùi thương nhớ ơi!

 

Giữa đời áo trắng đứng chơ 

Lỡ kiếp sầu đau kiếp đợi chờ

Quê người khắc khoải trong niềm nhớ

Áo trắng đâu còn trắng mộng mơ

 

Ngập ngừng theo gió chướng phất phơ

Áo trắng ngày xưa bước thẩn thờ

Âm thầm chua xót từng hơi thở

Bão cuộn mưa tuôn áo trắng mờ

 

Ngoc Anh Nguoideplongyen

 

 

 

 

 

 

Hoa Tháng Ba - Vưởn Thơ Mới Xướng Họa

THƠ XƯỚNG HỌA KỲ 189- VƯỜN THƠ MỚI

 


 










Xướng:

 

 Hoa tháng ba

Mời anh đến thăm miền thung lũng chết
Diệu kỳ thay sức sống đã hồi sinh
Bạt ngàn hoa muôn sắc thắm lung linh
Huyền diệu quá! Sa mạc tình bất diệt

Ở đâu hạt nẫy mầm lòng đất biết
Mưa .. Sương giăng.. Dạ quyết đợi xuân về
Mảnh đất cằn chân chất nghĩa tình quê
Mười năm một lần nghe sông núi hát

Tình sa mạc bao la làn sóng cát
Khách lãng du phiêu bạt thả hồn hoang
Nay trở về như ở giữa thiên đàng
Ôi ngan ngát rừng vàng hoa bất tận.*
Tâm Quã

 

*Biệt danh Thung Lũng Chết, Trong hoang mạc Mojave khoảng trung - nam Cali và Nevada

 

Họa 1:

 

Mộng an bình

Chiến tranh mãi làm bao người phải chết
Xác ngổn ngang hằng triệu kẻ hy sinh
Lợi cho ai xin hỏi Đấng Thần linh
Hay phí phạm một đời người huỷ diệt


Hởi duyên cớ xin cho tôi được biết
Trăn trở hoài trong những lúc đêm về
Lòng xót xa khi nghĩ tới hồn quê
Khi đất Mẹ không còn vang tiếng hát


Chỉ còn đó trơ vơ nhiều đồi cát
Vài thú rừng lạc lõng bước đi hoang
Nhớ ngày xưa cuộc sống chốn thảo đàng
Hội thôn xóm với ngày vui vô tận
THT

Họa 2:

 

Thung lũng chết

Ca Li có địa danh là từ chết
Khi còn nguyên thủy lúc mới sơ sinh
Đá tự di dời tưởng có thần linh
Thiên nhiên sắp đặt mong gì hủy diệt

Ai chưa đến chưa nghe làm sao biết
Dù ở nơi đâu cũng muốn tìm về
Tận mắt nhìn nơi chốn ở xa quê
Nghe gió rít điệu đàn như tiếng hát

Đa dạng cảnh quan như những cồn cát
Vách núi vàng in dấu bước chân hoang
Hãy đến nơi đây vãng cảnh địa đàng
Để chiêm ngưỡng những kỳ quan vô tận
Hương Lệ Oanh VA
Apr, 22. 2026

 

Họa 3:

 

 

An vui

 

Cali có một vùng thung lũng chết
Gió đông về lại thấy cảnh tái sinh
Hạ
thu đông hoa cỏ rất điêu linh
Ai cũng ngỡ nó
trên đà hủy diệt

Vòng luân chuyển nào ai đâu có biết
Vụt thóang qua như giấc mộng quay về
Màu tím vàng đầy rẫy rạng vùng quê

Cùng tiếng gió rì rào như giọng hát


Đường xa
lắc vượt qua nhiều bãi cát
Cứ ngỡ là đang tới chốn bỏ hoang
Niềm hân hoan quên mất một ngày đàng
Chỉ nghĩ đến lúc an vui vô tận
PTL

Gió Đông: Gió mùa xuân. Lấy từ bài thơ "Đồ đê thành Nam trang 
都城南莊" của Thôi Hộ.

ngày đàng: ngày đường

 

Họa 4:

Thung lũng hoa vàng*

Đây thung lũng hoa vàng xưa đã chết
Nhưng hôm nay cuộc sống đã hoàn sinh
Nắng tháng Tư bông cải rụng phiêu linh
Nghe thanh thản giữa trần ai tuyệt diệt

Vùng đất hứa lần đầu tiên ta biết
Đổ mồ hôi cương quyết chẳng quay về
Nơi xứ người vẫn nhớ mảnh vườn quê
Đêm trăng lạnh ngồi chờ con dế hát

Ngoài biển vắng bước chân ai trên cát

Nghe u buồn tím lịm cả chiều hoang
Thung lũng thăng hoa giữa chốn địa đàng
Lòng ta vẫn giữ tình yêu bất tận !

Nguyễn Cang

Apr. 24, 2026

Chú thích: San Jose nằm trong Thung lũng Silicon CA, mũi phía Nam của Vịnh San Francisco. Diện tích của thành phố này vào khoảng 466.11 km², trung tâm kỹ nghệ điện tử nước Mỹ,  có nhiều bông cải vàng rực rỡ nở vào mùa xuân.Bao quanh là đồi núi bạt ngàn. Rất đông người Việt sống tại đây

 

Họa 5:

 

Một thoáng ngậm ngùi

Đạn bom nổ, nhà tan người giẫy chết
Bao lợi quyền giành giật cõi nhân sinh
Ta, bạn, thù hội tụ chốn u linh
Rồi bỡ ngỡ dời có sinh có diệt.

Quay trở ngược thuở phong thần ai biết?
Thiên hạ đổi thay kẻ đến người về
Loạn khắp trời cả thành thị thôn quê
Mong mỏi lắm câu đồng dao trẻ hát.

Người tất bật trăm năm thành bụi cát
Mãi tranh nhau thành quách phải tan hoang
Ngàn năm sau tìm đâu chốn địa đàng
Vì nhân thế hận thù không dứt tận
Minh Tâm

 

Tây Ninh Ngày Ấy & Hat Mưa Đầu Mùa - Nguyễn Thị Châu

 TÂY NINH NGÀY ẤY

















Tây Ninh nắng cháy da người

Quê hương tôi đó một thời vang danh

Các anh bỏ đấng sanh thành

Bỏ sông Vàm Cỏ, sao đành  ra đi

Chiến trường còn lắm máu tươi

Hoả Châu còn sáng còn người bước theo

Bóng cây Thốt Nốt còn treo

Chở che cơn nắng quê nghèo lưa thưa

Ước ao Trời đổ cơn mưa

Mát lòng lính chiến, cho vừa lòng ai..

Các anh ngậm đắng nuốt cay

Vào ra sanh tử cho ngày dài thêm

Đồng khô cỏ cháy ngày đêm

Giữ gìn tấc đất, ấm êm cho đời

Giờ đây không thốt nên lời

Nhìn sông Vàm Cỏ lặng trôi lững lờ

Tây Ninh ơi! Rất tự hào

Ngày tàn chưa mất nơi nào quê ta

Buồn thay đất nước chia xa

Quê hương tôi đó đã qua một thời…!!!

6-5-2026

Nguyễn thị Châu

HẠT MƯA ĐẦU MÙA

















Đầu mùa, mưa nặng hạt rơi

Gió lay cành lá thay lời thở than

Đem theo thương nhớ ngút ngàn

Gởi về bên ấy lá vàng bay xa

Cuộc tình như mới hôm qua

Anh đi chinh chiến miền xa chưa về

Bao năm lưu luyến tình quê

Trở về quê cũ câu thề vẹn nguyên

Chồng vợ sum hợp đoàn viên

Trẻ thơ vui hát bên hiên sân nhà

Tưởng đâu duyên thắm mặn mà

Hoả Châu còn sáng tình nhà anh quên

Ra đi vì nước vì non

Con sông bến cũ héo mòn tuổi xuân

Chiều về lại nhớ bâng khuâng

Đợi con đò cũ bao lần về thăm

Mưa ơi! Người ấy biệt tâm

Anh không về nửa, anh nằm mộ sâu

Đầu mùa mưa rớt về đâu?

Cho tôi trút hết nỗi sầu theo  mưa…!!!!

6-5-2026

Nguyễn thị Châu

Sunday, May 3, 2026

Về Đi Sông Biết Buồn - Thuyên Huy

 Về Đi Sông Biết Buồn

Nhớ con sông quê nhà xa xưa

 













Hôm đò ngang đưa người qua bên ấy

Con sông quê từ đó đã biết buồn

Lá thu vàng mặc sóng đưa sóng đẩy

Phố thay màu ngơ ngác mưa chiều tuông

 

Và từ đó bến bên này khách vắng

Quạnh hiu chờ kẻ đón muộn người đưa

Hạ giữa mùa nhưng trời thường quên nắng

Hàng phượng già gầy cành hoa lá thưa

 

Chút kỷ niệm hôm nào sông giữ lại

Sông bây giờ tan tác cả cỏi lòng

Cũng đành thôi đã một lần khờ dại

Ngậm ngùi rơi mưa khóc giọt lệ sông

 

Sông cứ một đời theo chiều ra biển

Bờ đôi bờ vẫn cách biệt phân ly

Cũng cái vẫy tay câu chào đưa tiễn

Có vui gì khi người ở người đi

 

Lắng hồn đau réo rắt lau sậy hát

Bài thương ca tình lỡ một giấc mơ

Người đi rồi chắc phấn son đã nhạt

Sông biết buồn thôi đành dứt đường tơ

 

Thuyên Huy

Đầu thu 2022

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chuyến Tàu Bến Cầu Cẫm Giang - Thuyên Huy

 

Chuyến Tàu Bến Cầu Cẫm Giang

Chuyện tưởng tượng, hư cấu từ tên người tới tình tiết




1.

     Trời bất chợt đổ mưa, tàu đò lớn vừa về tới Cẫm Giang, hơn mấy chục khách nhốn nháo, hối hả lên, người thì ùa túa vào chật cứng cái quán cơm dưới cây đa bên bờ sông trốn mưa, người từ trong quán thì cũng hối hả gọi nhau, tay xách tay mang chạy xuống tàu, sợ không kịp chuyến trở lại Bến Cầu, cơn mưa ngày càng lớn hơn, trời cũng buồn nên không nắng, sương trắng mù mờ trên sông sáng, đám lục bình buồn theo lơ lững nằm yên, mặc tình cho sóng lơi sóng lả.

*

    Đứng ở góc hiên ngoài quán, trốn mưa như mấy người bên trong, chờ mưa tạnh, mưa bổng dưng bớt ngang, nhẹ hơn trước, lất phất bay, bên kia sông có chút nắng hé lên, từng nhóm người bên trong quán chắc có chuyện gấp gì đó nên bỏ đi đại ra ngoài, chân lẹ chân quàng trên con đường đất dốc lên tỉnh lộ, cũng như họ, Phúc bước vội ra, mưa vẫn lất phất mưa, nhẹ hạt, không vội vã, theo sau.

    Trên đường, giờ đã có người, có xe kéo xe lôi, chạy lên chạy xuống, nhìn đồng hồ đeo tay, còn sớm, trời chưa vào trưa, ngay chỗ xe đò xuôi ngược thường ngừng cho khách xuống khách lên, đã có đâu đó năm bảy người chờ, đa số là người từ Bến Cầu qua Cẫm Giang hay ngược lại về Bến Cầu bằng tàu đò, chiếc tàu lớn duy nhất mà Phúc vừa đi, cũng có chỗ đón khách nữa trên đầu chợ xã, ở đó có khi khách không nhiều bằng dưới này.

     Phủi mấy giọt mưa ướt nhẹ trên mớ tóc lòa xòa, Phúc chầm chậm bước vào cái quán ngay sát bên lề đường, kiếm chút gì ăn, Phúc không nhìn quanh, quán có nhiều người, chưa sáng lắm, đi ngay vào cái bàn trong góc, ngồi nhìn ra đường mưa có pha chút nắng nhạt, con bé chừng mười ba mười bốn, vừa tới chưa kịp hỏi anh ta ăn gì thì trước cửa quán, có cô gái, tóc thề dài đen mướt, quần tây áo sơ-mi, xanh lá mạ, chút nước mưa còn đọng lấp lánh trên đầu, bước vào, nhìn quanh tìm chỗ, con bé bỏ đi tới, cũng nhìn quanh, không còn bàn trống, chỉ chỗ Phúc đang ngồi, nói qua nói lại gì đó, cô gật đầu, đứng chờ, con bé trở lại bàn, cười toe toét, gật đầu cười Phúc đứng lên, mời tới.

*

     Họ quen nhau tự nhiên, không ngại ngùng, hỏi qua nói lại đủ thứ chuyện, chuyện trời trăng mây nước, chuyện sân trường lớp học, chuyện hoa lá cỏ cây, Thùy, tên cô gái, học lớp đệ Nhất trên trường tỉnh còn Phúc thì đã sắp xong năm thứ hai Đại Học dưới Sài Gòn, nhà ở dưới quận. Thùy khá đẹp, má lúm đồng tiền, thùy mị, ăn nói nhỏ nhẹ dễ gây cảm tình với người chung quanh, bữa nay Chủ Nhật, xuống Cẫm Giang chơi với cô bạn, ngủ lại từ hôm qua, nhà bên kia đường, dọc theo bờ sông, ngó qua nhà lồng chợ xã, cùng học chung lớp, ở trọ nhà người quen, cách nhà Thùy trên tỉnh năm sáu căn, chơi nhau khá thân, “tâm sự đời tôi mày mày tao tao” dài hơn chuyện “nhân dân tự vệ”. Sáng nay, cô bạn tính đưa Thùy đón xe về nhưng giờ chót phải chở má cô ta tới chùa xin lễ gì đó nên chỉ đưa tới đây, vì theo cô bạn chỗ này xe ngừng nhiều và lâu hơn trên chợ, rồi quay về nhà ngay, mưa chỉ còn lất phất bay như bụi phấn, không còn nặng trút như hồi sáng.




    Nói cứ nói hỏi cứ hỏi, hai dĩa cơm buồn chờ, không ai màng đụng tới nhưng rồi cũng tạm xong. Có tiếng ai đó gọi vào trong nói xe đò về tỉnh sắp tới, sẽ ngừng lâu một chút cho tài xế, lơ xe ăn trưa, hai người nhìn ra đường, Phúc đứng dậy nhanh chân trả tiền dù tiền không có bao nhiêu, con bé khi nãy cầm tiền nhìn hai người cười mĩm mĩm, không biết là nó đang nghĩ gì, Thùy đứng kế bên cười thật tươi “cám ơn anh”, rồi bước ra trước, chờ Phúc ra sau, cùng bên nhau đi tới chỗ xe ngừng, chiếc xe đò Tân Nguyên Thành từ Sài Gòn cũng vừa về tới.

*

   Anh lơ nhìn bà con vội vã lên xe, cười hô hố, “còn lâu mà, cho tụi tui ăn cơm nữa chứ”, Thùy ngồi bên Phúc trên cái băng cây, chắc để làm chỗ cho bà con nghỉ chân chờ xe, nhìn bộ dạng anh lơ, tức cười rồi quay qua nói nhỏ gì đó với anh ta, cô nàng đứng dậy bỏ đi qua bên kia đường, chỗ dưới bóng mấy cây xoài, có năm sáu cái sạp dựng cây tạp sơ sài, bán đủ thứ trái cây, khoai củ. Thùy cười nói với thiếm bán trái cây, cầm túi ni lông có vẻ nặng, chưa kịp băng qua đường thì có cô gái chạy chiếc xe Honda từ hướng chợ xuống ngừng gấp chận lại, đẩy xe vô trong lề, nhanh nhẩu xuống, hai cô tay lắt tay bóp, cười toe cười toét, cô kia nói gì với thiếm bán hàng, bỏ xe vội vã cùng Thùy băng qua đường, trở lại chỗ Phúc.

   Chú tài xế, anh lơ xe miệng ngậm thuốc lá phì phà đi ra, có bin rịn, chần chừ thì cũng tới lúc phải từ giã, lên xe chào cười nhưng nụ cười của Thùy có vẻ đượm chút gì đó buồn hơn vui, Hạ, cô bạn thân nhà ở Cẫm Giang, đứng bên Phúc tiễn, hẹn có ngày gặp lại, xe chạy chậm ra đường, bên cửa sổ xe Thùy đưa tay ra vẫy vẫy cho tới khuất xa xa dần trên hướng chợ. Trên tay cầm túi trái cây Phúc cứ nhìn theo, lặng thinh một hồi, Hạ liếc qua mĩm cười nói thầm “chắc có gì đây rồi”, rồi cũng quen như đã quen, hai người băng ngược qua bên kia đường, chỗ Hạ để xe, cũng là bên chờ xe từ trên tỉnh về, thêm chuyện này chuyện kia không lâu, chiếc xe đò lỡ tới, ngừng bỏ khách xuống, đón hai ba người cũng đứng chờ  như Phúc lên, Hạ còn đứng đó, trước khi lên xe, anh quay qua nhìn cô nàng “cám ơn Hạ nhiều, gặp lại Thùy cho anh hẹn có lần nào đó gặp lại”, như lời mời của Hạ, anh cười nói thêm “chắc sẽ tới thăm Hạ ở Cẫm Giang một ngày rất gần đây”, cũng như chiếc xe đò lớn về tỉnh có Thùy, xe về dưới Gò Dầu chạy xa rồi, Hạ còn ngồi trên xe Honda nhìn theo, cười một mình, một cái cười thích thú. Trời đã quá giữa trưa, nắng hanh nắng, dưới kia bến lặng im vắng người, con tàu đò về Bến Cầu đã rời bến từ lâu.

*

   Bữa tiệc mừng Thùy và mấy cô bạn cùng lớp, đậu Tú Tài Hai tại nhà Thùy, căn phố lầu ngó ra đường bờ sông chạy về cầu Quan phố chợ, nhà Thùy không giàu lắm nhưng cũng gọi là khá giả, có hai cửa tiệm bán vải vóc lớn ở chợ tỉnh và một trong chợ Long Hoa, nhà còn cô em gái, giống hệt như chị cũng vừa xong Đệ Tứ, chấm dứt lúc trời quá giữa trưa đôi chút, trời giữa hè nắng rực, còn sớm nên Phúc nấn ná ở lại, hôm nay không phải lo chuyện trễ xe vì có chiếc Honda mượn của ông anh bà con là giáo viên của trường tiểu học quận. Vì là đàn anh, đang là sinh viên Đại học, hai chữ“đại học” ước mơ một ngày của mấy cô vừa “bảng hỗ đề tên”, nên anh ta được ai nấy xúm xa xúm xích hỏi đủ thứ chuyện “anh Phúc ơi anh Phúc ơi”.

    Thấy Thùy lăng xăng lo cho Phúc, mặt mài rạng rỡ, đôi lúc liếc trộm nhìn, xem ra có gì đó vui khó nói, Hạ cười thầm nhìn bạn, nhìn Phúc “rồi, như vậy chuyện anh nhờ mình đã làm xong, còn lại ngày sau sẽ ra sao thì hai người đó biết”. Ra về, cả bọn theo ra ngoài cửa tiễn, Phúc dắt xe ra, Thùy đi bên cạnh, không biết nói gì đó mà anh cười thật tươi, Phúc đi rồi, Hạ mĩm cười nhìn bạn “sao được hả mậy?”, Thùy gật đầu vui mà không nói gì hết.

2.

    Tàn hè, phượng cũng tàn theo, ghế giảng đường có thêm người, đường phố Sài Gòn có thêm đôi tà áo mới nhưng Sài Gòn vẫn vậy, vẫn mưa nắng bất chợt như từ đó đến giờ. Những ngày đầu, Thùy cũng như Hạ lại chọn học chung ngành, đi về có nhau vì cùng ở chung nhà trọ, tiếng nhà trọ dùng cho Hạ thì đúng hơn vì nhà đang ở là người dì bà con của Thùy. Họ bận bịu bài vở, sách học nhiều hơn nghĩ tới chuyện dạo phố dạo phường, Phúc thì lo thân cho mùa thi cuối năm thứ ba, nhưng họ vẫn cố dành cho nhau đôi lần bên nhau vui trên đường phố tấp nập ngựa xe hay ngồi nhắc chuyện cũ chuyện xưa ngày đó trong một quán cà phê góc phố hay một quán nước bên lề, vậy rồi thôi. Chuyện thương Thùy từ ngày đó, cô nàng cũng đã biết, nhưng Phúc chưa chính thức nói ra, ai cũng hiểu, người ngoại cuộc như Hạ cũng hiểu. Đầu năm thứ hai đại học của Thùy sau những ngày tháng đó, hình như Phúc ít khi gặp lại Thùy, cũng còn gặp Hạ nhưng anh không hỏi, chắc là bận lo học hành quá, nhưng … Phúc bỏ ngang không nghĩ thêm, vẫn thương như đã thương.

*

   Lang thang ngoài chợ cũ Hàm Nghi, chiều thứ Bảy, trời nắng tốt, có gió nhẹ mang hơi nước mát từ hướng sông lên, kiếm mua một vài cuốn sách cũ, cần cho kỳ thi năm cuối cùng, thiên hạ lại qua tấp nập, lên xuống, cũng quần áo muôn màu muôn vẻ, cũng lần nữa tàn hè, rốt cuộc chẳng có gì, anh lửng thửng trở lên đường Lê Lợi, tiếp tục lang thang như đã lên xuống tự nãy giờ. Khát nước, tới cái xe nước mía Viễn Đông ngay góc ngã tư, có ông chú người Tàu bán phá lấu, có mấy cô gái áo dài áo ngắn xúm xích vây quanh, cầm ly nước mía trên tay, nhấp một ngụm mát lạnh, thong thả nhìn phố nắng, nhìn người mơ.




     Hạ, từ hướng dưới bệnh viện Sài gòn đi lên, đứng khựng lại, chưng hửng, trố mắt buột miệng “ủa anh Phúc, làm gì đứng đây?”, Phúc buông ly nước mía xuống cười nhẹ “Hạ đi một mình hả?”, Hạ đứng bên anh, nhìn ra đường, con đường mà cô, Thùy và Phúc đã đi qua mấy lần, rồi quay qua anh nói nhỏ gì đó, cũng cười nhưng anh thấy cái cười không trọn vẹn như cũ, Phúc uống vội ly nước mía, đưa trả lại cho chủ, xe nước mía vẫn đông người chờ, hai người băng qua bên kia đường.

    Trời dịu nắng, nắng về chiều, từ tiệm kem Mai Hương đi ra, hai người từ giã, Hạ khuất trong sóng người Sài Gòn chiều thứ Bảy, Phúc đứng nép bên mái hiên tiệm nhìn theo, buồn. Chuyến xe buýt về tới trạm xuống, đường đâu đó lên đèn, cũng ánh đèn hiu hắt vàng như hôm qua nhưng chiều nay, lạnh lùng vàng và ảm đạm hơn. Thẩn thờ, chưa bước vội, Phúc thở dài “hết rồi”. Hạ vừa cho anh biết mà buồn như người trong cuộc “Thùy đã làm lễ đính hôn với một người du học vừa về từ Pháp”. Sài Gòn đã chết, tình đã chết như “mùa thu chết”, lời nhạc của một nhạc sĩ quen thuộc trong hồn anh từ buổi chiều hôm đó.

*

    Tốt nghiệp Cán sự Điều Dưỡng, Thùy ở lại học thêm chứng chỉ gì đó và cũng để gần gũi với người bạn đính hôn, đang làm ở bộ Kinh Tế với bằng cấp bên trời Tây về, Hạ chọn về lại Tây Ninh, rồi tình nguyện xuống bệnh viện dưới quận khi ty Y Tế cần người. Đường từ nhà ở Cẫm Giang xuống quận gần hơn là ngược lên tỉnh, trừ những hôm phải trực, đi làm hàng ngày chạy xe Honda cũng tiện, khỏi Bàu Nâu thì xem như tới nhà rồi. Hôm nào phải trực, mà trực cũng thường, ở lại ngủ đêm tại nhà bà con của chị y tá từ Trãng Bàng lên. Với Thùy thì, vì đã có cặp có đôi rồi, không còn mấy khi rảnh rổi mà “chuyện mầy chuyện tao” như những ngày “còn không”, từ ngày xuống quận làm, sau lần giã từ nhau sau lễ tốt nghiệp, tới giờ chắc gần hai năm, Hạ cũng ít khi lên tỉnh nên chưa lần gặp lại cô ta.

3.

    Tin ba đau nặng, bị nóng sốt dữ dội và nghẹt thở từng cơn, người chú bà con làm ở văn phòng quận, đã đưa ông vào bệnh viện quận chiều hôm qua, từ Long An, Phúc mượn chiếc xe jeep số ẩn tế của tỉnh, tự lái về ngay sáng sớm hôm sau, giao mấy việc chưa xong cho ai đó lo liệu. Má bị bệnh mất từ ngày Phúc mới lên đệ Lục, ba ở vậy, hai cha con hủ hỉ sống với nhau với số tiền lương tạm đủ của ba, làm thư ký cho một hảng làm nước đá lớn, đắt hàng gần bờ sông, dưới chân cầu cuối chợ, giờ đã nghỉ hưu, thỉnh thoảng gặp mấy bác bạn già, nhâm nhi sáng cà phê chiều chốt xe vài bàn cờ tướng.

    Buổi sáng bệnh viện quận chưa quá đông người, vừa tới phòng bệnh nhân nằm, cái phòng theo lời ông chú chỉ, còn đứng chần chừ, thì từ bên trong một cô y tá còn khá trẻ, tay cầm xấp giấy đi ra, gật đầu chào rồi bỏ đi, chưa kịp hỏi gì, một cô khác cũng áo khoát trắng bước ra, cổ mang ống nghe bác sĩ, Phúc giựt thót mình chưng hửng, cô cũng chết trân, cả hai buột miệng “anh Phúc, Hạ hả”. Cô cười, cái cười vui khó tả, cứ lầm thầm “trời ơi, trời ơi”, không ai biết “trời ơi” đó có nghĩa gì. Hơn mấy năm rồi họ không gặp nhau kể từ buổi chiều thứ Bảy cay nghiệt đó.

*

    Anh và Hạ cùng trở vô phòng, hai giường nhưng chỉ có một mình ba anh nằm, Hạ đứng nhìn anh nắm tay ông bác bệnh nhân gọi tiếng “ba”, cô chết sửng một lần nữa, không nói được lời nào. Nhìn mặt ông hốc hác, Phúc buồn quá, đưa tay vuốt mấy sợi tóc bạc lòa xòa trên trán ông, nói nhỏ nhỏ gì đó, cô không nghe được, ông không nhìn anh mà nhìn Hạ, khàn giọng “cám ơn con”. Hạ nhìn ông xúc động dịu dàng khẻ đáp nhỏ “dạ cám ơn bác”rồi bước ra ngoài hành lang, trời quá giữa trưa, nắng thu bâng khuâng hanh vàng như màu lá rụng, cái “ước gì” của buổi sáng mưa bay ngồi bên Phúc ở bến Cẫm Giang và mấy lần gặp gỡ sau đó trong tìm thức xa xôi, tưởng đã ngủ yên thâm sâu trong quên lảng, bất chợt sống lại tưởng như mới hôm qua, Hạ cười thầm, cười mà lo, nhưng không biết lo cái gì.



     Sau khi được chích liều thuốc an thần, ba Phúc đã ngủ tự lúc nào, Phúc đi ra ngoài, nét mặt lo âu hiện rõ, Hạ nhìn anh cười nhẹ, dịu giọng thấy mà thương “bác khỏe rồi, chắc mai về nhà, anh yên tâm, có em đây”, rồi hai người bỏ đi ra bên kia đường, về hường cái quán cơm ngay ngã ba đường xuống chợ, bữa ăn trưa. Chưa băng qua hết đường, bên bến xe lôi đạp xe lôi máy, hai ba người vẫy tay gọi lớn “cô Hạ cô Hạ”, Hạ chờ chiếc xe hàng qua, quay lại vẫy tay cười chào.

*

    Ngồi xuống cái bàn để bên ngoài trước quán, chưa kịp ngay ngắn, thiếm tư chủ đã ra tới, cũng nụ cười hiền ngày xưa “cậu Phúc mới về hả, chào cô Hạ, ủa hai người quen nhau hồi nào”. Phúc thì thiếm tư không lạ gì, cha con anh cũng không lạ gì với thiếm từ ngày má anh mất tới ngày xuống Sài Gòn học. Hạ tuy mới làm ở bệnh viện chừng hơn một năm nay nhưng, cô là cô y tá, người dân ở đây, không biết bốn chữ Cán sự Điều dưỡng là gì nhưng tiếng y tá họ gọi quen rồi, không ai mà không mến không thương, ngoài đường, trên phố, trong bệnh viện, cứ gặp thì dù xa hay gần cũng chào cũng gọi “cô Hạ cô Hạ”.

    Mấy tiếng “cô Hạ, cậu Phúc”của thiếm tư, Hạ nghe mà lòng bổng dưng xuyến xao xao xuyến, tim mình có cái gì là lạ rộn ràng, bất chợt dâng lên, vui khó tả, hay là cái “ước gì” của ngày tháng đó một lần nữa sống lại, Hạ trộm nhìn Phúc tự hỏi mình, “có thể như vậy sao”. Một lần nữa, quán thưa khách, thiếm tư đi ra, hỏi Phúc mà nheo mắt nhìn Hạ đang chào ai đó bên kia đường, “chừng nào đám cưới cậu Phúc đây”, anh cười mà không nói gì hết, thật ra, anh cũng không khác gì Hạ, cũng có cái gì đó là lạ trong tim mình như những ngày mới biết yêu lần đầu, nếu thật vậy, xin là biết yêu lần cuối.

   Người chợ quận, từ đó, từ buổi trưa ở quán cơm thiếm tư, thường thấy Phúc và cô y tá Hạ đi bên nhau trên đường phố, nói cười theo nhịp bước chân đợi chân chờ, cũng vậy, người chợ xã Cẫm Giang quen thêm một người mới, người mới mà họ thương như đã thương cô y tá Hạ.

4

   Hàng phượng già trên đường ngang trường tiểu học xuống dốc ngã ba chợ, nở một màu đỏ rực trên phố, trời sang mùa, một ngày lưng chừng đầu hạ, căn nhà vách ván, mái tôn nằm xế ngõ trúc vào, xa bến xe quận một đổi đường, người ra người vào, nói cười không ngớt, trước chái hiên nhà, tấm bảng “lễ Thành Hôn” rực rỡ hoa, đua khoe màu trong nắng sớm, nắng mùa hạ, xác phượng ôm ấp xác pháo hồng, ngày cưới của Phúc và cô y tá Hạ, phố rộn ràng vui lây theo cái vui của người chợ quận.

*

   Cũng ngày hôm đó, cũng buổi sáng mùa hạ, Thùy ngồi bên cửa sổ nhìn ra đường, con đường vui ngày xưa, chạy dài bên bờ con sông chia đôi phố, con sông nhắc cô chuyến tàu Bến Cầu Cẫm Giang, chuyến tàu đó giờ biết đâu tìm nữa, việc đính hôn mơ mộng cao xa đã hủy bỏ, đôi ba cánh phượng lẻ loi cuốn theo chiều gió sớm lùa ngang, lả tả rụng ngoài sân, buồn, muộn rồi còn đâu nữa, mất thật rồi cái cái hạnh phúc dịu êm, đơn giản khó tìm nằm trong tay mình, không chịu giữ, Thùy bật khóc.

Thuyên Huy

Giữa thu 2026