Phôi Pha Giọt Sầu
Monday, August 3, 2026
Tháng Chín, Mưa - Khê Kinh Kha
Tháng Chín , Mưa
tháng 9, mưa,
thưa em
gío lên đầy trong tim
ngồi bên song cửa lạnh
nhớ tháng ngày hoa niên
tháng 9, mưa, em
ơi
bàn tay thèm hơi ấm
tóc mền như lúa bay
cùng nụ hôn âu yếm
tháng 9, mưa, mưa
rơi
tô son nhạt lên môi
tô tình nồng chới với
tô mộng đời xa xôi
tháng 9, mưa, thật
rồi
em ơi, ôi tình ơi
tháng 9, mưa, lâu rồi
mưa rơi, ướt lòng tôi
tháng 9, mưa, ngậm
ngùi
mùa thu, lả tả rơi
nhặt từng chiếc lá ướt
tình ơi, tình riêng tôi
tháng 9, mưa, xa
nhau
lòng buồn như vực sâu
thầm gọi tên người mãi
tháng 9, tình, về đâu ?
Thursday, July 30, 2026
Tha Hương - Vườn Thơ Mới Xướng Họa
THƠ XƯỚNG HỌA KỲ 193_VƯỜN THƠ MỚI
Xướng:
Tha
hương
Nước non thăm thẳm biệt trùng dương
Giọt nắng tha phương trọn nỗi buồn
Nhớ cảnh chiều tà mờ ngõ trúc
Thương vành trăng khuyết lạnh đêm sương
Ra đi cách biệt càng nhung nhớ
Ngoảnh lại xa xăm mãi tiếc thương
Lặng đứng trên đồi thông vắng vẽ
Ngậm ngùi mắt lệ vọng quê hương
Hàn
Thiên Lương
Họa 1:
Bồi
hồi
Cách trở nghìn trùng mấy đại dương
Nhìn dòng sông tẻ ngắm sao buồn
Thương
về quê cũ đành cam phận
Trông ngóng đêm dài với gió sương
Ly
biệt xóm làng càng quyến luyến
Tháng năm xa cách vẫn yêu thương
Đông
về tuyết phủ càng hiu quạnh
Ngõ vắng bồi hồi nhớ cố hương
PTL
Họa
2:
Tha
hương
Quê cũ xa xăm cách đại dương
Tình luôn thấm đẫm những u buồn.
Mưa sầu hiên vắng ươm chăn chiếu,
Trăng lạnh đêm dài nhuộm gió sương.
Nào muốn đắm chìm muôn nỗi nhớ,
Cũng đành héo hắt vạn niềm thương.
Cành nam mòn mỏi thân chim Việt,
Mắt lệ vương nhòa, vọng cố hương.
Minh
Tâm
Họa
3:
Buồn
trong kỷ niệm
Tuổi
đời vào độ bóng tà dương
Hành giả Tiêu Tương cảm thấy buồn
Quá khứ thu người trong khóm trúc
Đứng nhìn trời đất đẫm hơi sương
Hôm nay tiếc nuối niềm nhung nhớ
Kỷ niệm dâng tràn với luyến thương
Bất động gục đầu nơi vắng vẻ
Mơ
màng tơ tưởng một mùi hương
THT
Họa
4:
Vọng
Cố Hương
Xa cách nghìn trùng bởi đại dương
Sầu vương én nhạn cánh chim buồn
Bao
năm biền biệt dài vô tận
Viễn
khách dặm trường lạnh tuyết sương
Thắm
thoát thời gian như giấc mộng
Tháng
ngày sâu lắng cũng yêu thương
Xứ
người cảnh đẹp như tranh vẽ
Lưu luyến quê nhà vọng cố hương
Hương
Lệ Oanh VA
July,
21. 2026
Họa 5:
Xa
quê
Quê nhà cách biệt Thái Bình Dương
Ngõ trúc quanh co tím ngắt buồn
Nhớ mảnh trăng gầy vươn mái tóc
Thương chiều nhạt nắng vạc kêu sương
Tàn đêm nặng trĩu màu ly biệt
Tỉnh giấc đong đầy mộng luyến thương
Lặng ngắm hoàng hôn rơi biển vắng
Xa rồi khói bếp tỏa mùi hương!!!
Nguyễn
Cang
Họa
6:
Tình
chung
Cách
trở từ khi vượt viễn dương
Ngày trông biển vắng gợi đêm buồn
Đường xưa liễu rủ ôm làn trúc
Phố cổ trăng mờ vỗ dáng sương
Bạn ở thầm mong hằn nỗi nhớ
Mình đi vọng ngóng đẫm niềm thương
Chung trời dẫu khác muôn vàn cảnh
Dạ khắc tình chung giữ sắc hương.
Tâm
Quã
Họa
7:
Ly
hương
Đường
đời vạn dặm cách trùng dương,
Gió lạnh trời tây nhuộm sắc buồn.
Cánh nhạn xa bầy mờ lối trúc,
Giọt sầu viễn xứ đẫm làn sương.
Mơ màng chốn cũ niềm nhung nhớ,
Khắc khoải canh dài nỗi xót thương.
Gửi chút lòng thành theo bóng nguyệt,
Hồn nương theo gió hướng quê hương.
AI
Monday, July 27, 2026
Thu Mênh Mông - Phạm Khánh Vũ
Thu Mênh Mông
Tháng chín mưa dầm
trên mái ngói
Người ra đi chia nửa trời sầu
Chẳng lẽ như chim lười biếng hót
Mà người thì thôi đã quên nhau
Tôi về nghe thu
rơi với mộng
Nắng vàng hiu hắt ngủ bên hiên
Ngẩn ngơ lá rụng trong hồn mỏng
Nụ cười thơm ngát giấc man thiên
Hay đã xa rồi mưa
dưới gót
Con đường tình tự cỏ cây vàng
Tháng chín tôi về hoa lá khóc
Nhớ người nước mắt nhỏ mênh mang
Hái nụ tình hồng
nghe rất lạ
Thương áo người xanh buổi tiễn đưa
Tay đan đứng dưới chùm lá nõn
Mới biết yêu nhau thế cũng vừa
Người đi mùa dâu
vàng năm ngoái
Nên có khi buồn như hôm nay
Một mình nghe cả mùa thu tới
Đôi mắt tình không cứ thở dài
Tháng chín tôi về
xa như gió
Chút lòng cuồng ngã giữa chiêm bao
Nhớ áo xanh ngày xưa quá đỗi
Ngoài trời mưa gõ nhịp mưa mau
Tháng chín vàng
đôi tay ngưỡng vọng
Ôi khóm tường vi đứng ngậm ngùi
Người đi thuở ấy không còn nhớ
Mưa hồng rơi xuống xót xa tôi.
Phạm Khánh Vũ
(trích tuần báo Tuổi Ngọc)
Saturday, July 25, 2026
Tình Hồng Tình Hờ - Ngọc Ánh & Phù Vân - Cang Nguyễn Cảm Tác
Thơ NGỌC ÁNH
Bài cảm tác thơ
CANG NGUYỄN (Phù Vân)
TÌNH HỒNG, TÌNH
HỜ…
Tình ta như điệp
khúc buồn
Mà trong mỗi nốt
là muôn não nề
Đường tình mấy
đoạn sơn khê
Có ai hiểu nỗi ê
chề tình rơi
Người về chưa ấm
bờ môi
Thì gian dối đã
ngăn đời quạnh hiu
Bởi tình giữa
chốn cô liêu
Từng đêm thổn
thức ôm nhiều đắng cay
Vì sao tình chẳng
kéo dài
Vì câu cơm áo, mà
không quay về
Đi ngoài mấy dậm
sơn khê
Đường xưa lối cũ
không về cùng em
Bây giờ cuộc sống
lênh đênh
Nhớ chăng những
lúc êm đềm bên tôi
Chiều chiều nghe
điệu đàn côi
Đêm đêm nhạn réo
hồn thôi rã rời
Từ ngày rời bỏ nụ
hôn
Đời anh tan nát
trong ngôi nhà người
Đâu ngờ tình đó
không tươi
Còn mong chi nữa
nụ cười trăm năm
Dù trăm năm đến
ngàn năm
Lìa xa mái ấm
khóc thầm về sau
Thời gian rồi
cũng qua mau
Thoáng qua mà đã
bạc màu tóc xưa
Trời còn mây là
còn mưa
Thả mồi bắt bóng
là chưa hiểu đời
Ở đời đâu dễ có
nơi
Cơm no bò cỡi mà
mời anh vô!
Còn bao lâu nữa
xuống mồ?
Tìm chi những mối
tình hờ viễn vông
Ngọc Ánh
Nguoideplongyen
23/07/2024
Bài của Tg CANG
NGUYỄN
PHÙ VÂN
Đưa tay vuốt sợi
tóc buồn
Nghe đời hư ảo
mưa tuôn não nề
Người đi qua ải
sơn khê
Tâm tư rớt xuống
bên lề lá rơi
Người về nghe mặn
bờ môi
Đêm nghe dế khóc
một trời quạnh hiu
Dừng chân trên
bến cô liêu
Bên cầu ly biệt
rừng chiều đắng cay
Chợt nghe có
tiếng thở dài
Cầu Hiền Lương
gãy còn ai đưa về
Dưới sông cá quãy
trong khe
Rừng thưa lá đổ
não nề thần kinh
Thuyền ai sông
nước lênh đênh
Có nghe tiếng gọi
bình minh sáng rồi
Chiều tàn tiếng
vạc đơn côi
Đêm nghe tâm sự
tả tơi tím hồn
Mưa chiều rớt nhẹ
cô thôn
Mục đồng uể oải
trống dồn xa xa
Bóng ai dưới ánh
trăng tà
Có nghe tiếng
khóc thiêt tha não nề
Người đi bỏ lại
câu thề
Bỏ bờ sông lỡ cơn
mê gọi thầm.
Nguyễn Cang (Jul.
21, 2024)
Wednesday, July 22, 2026
Buổi Sáng Phố Đầu Đông - Nguyễn Đạm Luân
Buổi Sáng Phố Đầu Đông
Người
đi rồi
Phố
ở lại
Mùa
đông về từ hôm qua
Cũng
mùa đông năm ngoái
Hàng
cây bên đường sương
vẫn
khẳng khiu cành lá
Trời
chừng như đang giữa thu
Ngàn
cánh bướm khoe màu áo cánh len
Đua
nhau tìm chút nắng trải ngập bóng sương mờ
Đèn
vàng vỏ chưa vội tắt
Quán
liêu xiêu cuối phố mơ hồ ai đang hát
Bài
tình lỡ
Buồn
cho đoạn kết vở tuồng đời
Anh
ở lại cũng buổi sáng mùa đông như năm ngoái
Người
vội vã bỏ đi
Không
một tiếng chào
Chuyến
xe nghèo con ngựa cũng biết đau
Bác
đánh xe già chưa tỉnh ngủ
Anh
thẩn thờ đi qua góc phố cũ
Chuông
nhà thờ giờ này vừa đổ
Anh
chấp tay lạy Chúa
Dù
là người ngoại đạo
Hôm
ngõ về người trước anh sau
Anh
chớm biết tình đầu
Người
đi quên mối tình đầu của anh ngày đó
Gác
chuông nhà thờ con chim sâu nằm giấu mõ
Cánh
nhỏ mềm gầy ướt sủng sương đêm đông
Bến
xe trống không
Phố
lạnh lòng
Sương
rớt trên vai
Lê
bước đi anh bỏ phố
Bên
sông anh đứng chờ
Chờ
nước sông lên thả sóng xô mối tình đầu xuôi chiều ra biển
Có
tiếng khách gọi xe trên bến
Có
tiếng con ngựa thở dài
Nhìn
lại phố buổi sáng đầu đông
Bất
chợt anh khóc
Nguyễn Đạm Luân
Một
buổi sáng đầu đông của xứ người 2026
Giấc Ngủ Mây Vàng - Huy Tưởng
Giấc ngủ mây vàng
Nằm nghe giấc ngủ
mây vàng
Trôi qua ngày xế, vượt ngàn tử sinh
Thăm nhau trong cuộc vong tình
Ngậm ngùi chim hót như kinh triệu hồn
Trăng cầm lệ xuống càn khôn
Ngàn đêm máu chảy vỡ hồn hoa xưa
Huy Tưởng




