Nửa hồn Xuân Lộc
Xuân Lộc 1970
Em ơi
Xuân Lộc, em Xuân Lộc
Xích
sắt nghiến qua những xác người.
Cặp
thất ngôn nầy là nhát chém quyết định, là thanh kiếm giữ kín, giờ cuối mới
dùng, nghiến qua thần thức của người đọc. Thái Luân NPSH vô cùng
"độc ác" như xích sắt nghiến qua những xác người.
Tôn
Thất Tuệ giới thiệu
Nửa
Hồn Xuân Lộc
Thái
Luân Nguyễn Phúc Sông Hương
Khi
xuân Tân Mão 2011 còn nóng hổi mới ra lò, tôi viết một lời bàn ngắn về cái
video có Khánh Ly hát tặng lãnh sự CSVN tại San Francisco. Theo tôi việc nầy
đã manh nha từ ngày xưa khi cô Mai (hổn danh Mai Đen) đã tham dự nhiều buổi
sinh hoạt tại Đà Lạt trước những biến động đấu tranh miền Trung; trong dịp nầy
Linh Mục Nguyễn Ngọc Lan đã minh thị nói VN chỉ có một con đường là đi theo
MTGPMN tuy ông không chịu nói đã nhiều lần vô bưng. Ở đoạn nầy tôi viện dẫn hồi
ký của Nguyễn Đắc Xuân, ông viết thêm rằng các người tham dự đã đọc và bình luận
thơ của Thái Luân. Ngoài LM Lan còn có nhiều nhân vật trí vận và có Trịnh Công
Sơn. Sau đó TCS cho ra những bản nhạc phản chiến mạnh mẽ, tăng cường bởi tiếng
hát Khánh Ly đến tầm mức công phá.
Nguyễn
Đắc Xuân không nói nội dung các bài thơ của Thái Luân. Tôi còn nghi vấn phải
chăng Thái Luân có mặt. Sau khi tra cứu và hỏi các nhân vật sống, thì được biết
Thái Luân không có mặt ở Đà Lạt bao giờ, đồng thời “mất tích” trên địa
bàn sinh hoạt ở Huế. Nhưng không khí, như mô tả qua ngòi bút của NĐX, đã gây ý
nghĩ không tốt cho Thái Luân.
Thái
Luân trong quá khứ đã gây cho vợ chồng tôi một ấn tượng khó tả khi chúng tôi đến
thăm Phạm Duy vào lúc nhạc sĩ nầy vừa hoàn tất phổ nhạc Bi Hài Kịch thơ
của Thái Luân. PD chỉ nói tác giả là một sĩ quan QLVNCH ngành tâm lý chiến ở Huế. Bi
Hài Kịch là bi hài kịch thực sự của chúng ta, khi hai bên tương tranh
chém giết nhau chỉ như công cụ của đạo diễn. Diễn viên ôm súng bắn, diễn viên gục
đầu đường, diễn viên đang tra tấn, diễn viên chịu cực hình, tất cả xẩy ra trên
quê hương, mà quê hương là ba má, quê hương là khoai sắn, là con thơ.
Tôi
tin NĐX đã chuyển tập thơ cho PD vì PD đã phổ mấy bài của NĐX trong Tâm
Ca. PD nói ông đang phổ bài thứ hai thuật lại lời nói của một một kỹ nữ với
học sinh Đồng Khánh: em đừng cười chị, để chị diễn lại trò móc túi để cho thằng
lính Mỹ thỏa mãn thú con heo, nếu không chúng sẽ đè em ra mà làm. Vợ chồng tôi
thấy khó chịu vì nó hoàn toàn khác với tính cách cao thượng và nghệ thuật của Bi
Hài Kịch và tôi mất cảm tình với Thái Luân. Tâm cảm nầy tôi vẫn còn giữ
khi viết về các buổi họp tại ĐaLạt như trên.
Sau
khi viết xong lời ghi vội, tôi gặp bài Nửa Hồn Xuân Lộc dưới
tên Nguyễn Phúc Sông Hương. Tôi chưa nhất thiết đã kéo Thái Luân vào một chiều
hướng nào nhưng tôi thấy sự thiết tha của TL là chân thành. Tôi tìm hiểu
thêm. PD hay thay đổi lời thơ của kẻ khác theo ý mình, thêm nhân vật tên Duyên
vào thơ Nguyễn Tất Nhiên; chỉ dùng ý thơ từ một bài rất dài của Phạm Thiên Thư
thành bài Lên Non Tìm Động Hoa Vàng. Ông cũng đã phổ bài Lá
Diêu Bông của Hoàng Cầm theo một lối khác với nguyên bản. Việc nầy
không tác hại quyết liệt, hơn nữa ông phải uyển chuyển lời cho ăn khớp với nhạc.
Nhưng lời diễn dịch của PD trong trường hợp nầy đã quá xa với một đoạn ngắn
Thái Luân viết như sau:
Xin cám ơn những cô gái bán bar nhỏ con
Đã gồng mình chịu đựng
Vì cuộc sống
Của các cô
Và của Việt Nam.
Thưa thầy giáo, thưa công chức:
Xin đừng vênh vênh cái mặt đạo đức
Chửi người ta
Con gái Huế bây giờ đi bán bar!
Không
biết PD có hoàn tất dự án Phẫn Nộ Ca hay không, ngoại trừ Bi
Hài Kịch xuất hiện trên nguyệt san của Thích Đức Nhuận.
Đoạn
thơ ngắn trên đây đã đảo ngược cái nhìn của tôi về Thái Luân, cho nên tôi đã
chuyển bài Nửa Hồn Xuân Lộc cho nhiều thân hữu.
Thái
Luân lúc còn là thiếu úy ở Huế đã ấn hành Vùng Tủi Nhục gồm 25
bài thơ trong đó có bài Bi Hài Kịch và Cảm Ơn
Bar nói trên. Ông bị phạt 40 ngày trọng cấm và ba tháng tù, rồi đi
lính tiếp; và chức vụ cuối cùng là thiếu tá tiểu đoàn trưởng, Quân Đoàn 3, - ở
trong cuộc - chứng kiến sự thất thủ Xuân Lộc vào những giờ cuối.
Bài
thơ mà tôi hân hạnh chép bên dưới được trích từ web Đặc Trưng đăng giữa năm
2001, gồm phần thứ nhất và phần kế tiếp xem như một điệp khúc, in khác màu.
Thật
ra tôi có biết Thái Luân xuất bản một cuốn sách và được một ông tiến sĩ giới
thiệu theo một lối mà tôi nghĩ nói loanh quanh và – vì chính trị - không cho thấy
một NPSH với những sôi động tâm tư vào những ngày cuối của VNCH. Tôi không
có cơ hội mua cuốn Tháng Tư Lính Không Cần Hớt Tóc. Khi sửa lỗi
đánh máy bài giới thiệu cũ nầy, tôi cố tìm thêm hiểu thêm về NPSH và gặp một
bài trên vietbao.com, giới thiệu cuốn sách một cách rất nhát gừng và đăng
bài Nửa Hồn Xuân Lộc một nửa tương đương với phần thứ nhất in
màu xanh bên dưới.
Ngắn
dài không phải là điều đáng nói. Điều đáng nói là có quá nhiều thay đổi mà theo
cảm quan riêng không nên có. Trừ ra một điểm, là hai câu cuối cùng rất mới mà
tôi nghĩ Đặc Trưng ghi thiếu vì đoạn cuối chỉ có hai câu, tôi xin ghi vào phần
in bên dưới.
Em
ơi Xuân Lộc, em Xuân Lộc
Xích
sắt nghiến qua những xác người!
Những
thay đổi khác làm cho bài thơ xưa mất nhiều hào hùng.
Vỗ
về nón sắt trở thành ném bi đông đế
(cười khinh bạc). Ném bi đông rượu vẫn còn nóng nãy không khinh đời như thượng
sĩ già, vỗ về nón sắt như cổ bồn cùng Trang Tử mà hát khúc bi ca. Rồi đến (mới):
Mây
xa quen kiếp đời phiêu bạt,
Bỏ
núi ra đi cũng ngậm ngùi,
Huống
chi bóng với hình tha thiết;
Hình
nghiêng chao đổ, bóng chơi vơi!
Hai
câu cuối, ngoài tính chất ước lệ, không ăn nhập vào đâu. Xin lấy hai câu cũ trở
lại thì có chỗ mà so sánh (cũ):
Mây xa dù quen đời chia biệt
Ngoảnh mặt ra đi cũng ngậm ngùi.
Rút quân, bỏ lại hồn ta đó
Bảo Chánh, Gia Rai lửa ngút trời!
Thêm một dẫn chứng;
cũ
Vì bí mật quân, ta đành phụ
Mối tình Long Khánh tội người ơi
Mất thêm Xuân Lộc tay càng ngắn,
Núm ruột miền Trung càng xa vời.
mới:
Bí mật lui quân nên đành phụ
Mối tình Long Khánh, tội người ơi!
Cao nguyên bài học đầy xương máu;
Một bước chân đi một xác người!
Mất
thêm Xuân Lộc tay càng ngắn, núm ruột miền Trung càng xa vời.; hai câu nầy cho thấy tầm nhìn rộng rãi
của tác giả về chiến lược, Xuân Lộc và miền Trung tuy xa cách giao thông đều là
hai phần đất của Cao Nguyên, mất Xuân Lộc thì miền trung chỉ là một chân của
chiếc ghế gãy, mất Xuân Lộc là mất yết hầu, mất con đê chận nước lũ từ cao
nguyên Boloven ngập lút Saigon. Tuy vậy, cũng như miền Trung, Xuân Lộc trong
ngôn ngữ bình thường và ngay trong sách giáo khoa địa dư không được xem là Cao
nguyên như Kontum, Pleiku, Darlac. Quân đoàn 2, với bộ tư lệnh trên cao, lại gồm
thêm mấy tỉnh duyên hải.
Cao
nguyên bài học đầy xương máu, Một bước chân đi một xác người! Có thế ý niệm Cao nguyên đi quá nhanh từ
Xuân Lộc, dựa trên chiến lực và địa dư như vừa nói. Nhưng hai chữ "cao
nguyên" chia trí người đọc. Ngoài ra, hai câu nầy đánh mất giá trị hai câu
cuối của cả bài, âm vọng mất đi vì tội lập lại
Em ơi Xuân Lộc, em Xuân Lộc
Xích sắt nghiến qua những xác người.
Cặp
thất ngôn nầy là nhát chém quyết định, là thanh kiếm giữ kín, giờ cuối mới
dùng, nghiến qua thần thức của người đọc. Thái Luân NPSH vô cùng "độc
ác" như xích sắt nghiến qua những xác người.
Khi
đối chiếu lần nầy, tôi thấy bài thơ đăng trên vietbao.com đã bỏ điệp khúc để kết
chung thành một bài. Bài mới có những đoạn ước lệ và ủy mỵ, hoặc chỗ cũ sửa lại
chải chuốc mỹ miều văn tự, bỏ đi những đoạn nghe rợn gáy ví như:
Bao
năm ta trọn tình đất đỏ,
Một
phút này thôi thẹn với đời
Sốt
rét đêm run, ngày không ngã
Bao
lần máu đổ dửng dưng cười.
Một
phút này thôi, hừ lại ngã,
Bỏ
thành, bỏ đất nhục nào vơi.
Thân
ta là ngựa sao không hí
Cho
nỗi đau lan rộng đất trời.
Hồn
ta là kiếm sao không chém
Rạp
ngã rừng xanh, bạt núi đồi.
Ta
đi, áo nhuộm màu đất đỏ
Cao
su vướng tóc mãi thơm mùi,
Tiếc
quá nắng vàng phơi áo trận,
Vườn
nhà em chuối chín vàng tươi.
Tôi
thật phân vân, đêm qua ngủ không yên. Người viết bài báo sửa lại theo ý mình
thì chán quá. Việc sửa bài của người khác xẩy ra luôn. Ngay cả Truyện Kiều mà
còn bị viết lại một cách ngu xuẩn. Văn chương bây giờ thật không có gì “quí hơn
độc lập tự do”. Người thân trong gia đình tôi tự nhiên được cho là nhà thơ Đỗ Hữu;
một cô gái vô danh lấy chồng Huế, có tên là Huyền Chi thì được cho là tác giả của Thuyền
Viễn Xứ thay vì Hà Huyền Chi. Tất cả chữ “vô” đều sửa là “vào”
như “vào lý” cho “vô lý”; gọi “một chai bia” được sửa thành “một cái
bia”.
Riêng
việc sửa bài nầy, nó không có gì tệ hại đến như thế. Chỉ mất đi cái hào hùng,
dĩ nhiên dưới cái nhìn chủ quan của riêng tôi.
Nhưng
nếu chính do NPSH viết lại của mình thì sự thể sẽ khác đi. Theo hộ luật, chứng
từ mới như di chúc, ủy quyền v.v… hủy bỏ cái cũ. Vậy thì tôi đã vi phạm khi in
phần chính và điệp khúc dưới tên NPSH.
Tôi
có làm vài bài văn vần nên không dám nói chi vì sợ bị cho là đố kỵ, thợ thơ bao
giờ cũng ganh với thi sĩ (versificateur contre poète). Cho nên tôi chỉ muốn
đóng vai người thưởng ngoạn. Vẫn giữ những câu thơ cũ của Thái Luân NPSH trên
dòng thời gian.
Mà
thời gian – tôi mới học của nhà báo Ý Tiziano Terzani – như một dòng sông.
Tương lai còn xa trên thượng nguồn chưa có nhưng đã có, rồi chảy vào hiện tại để
thành quá khứ ở hạ lưu, đã có và tiếp tục có, chưa nói tiếp chuyện bốc hơi,
thành mây thành mưa. Cứ thế mà đọc chơi. Hơn nữa, những kiệt tác – một Nửa
Hồn Xuân Lộc của NPSH, một Tây Tiến của Quang Dũng, một Sầu
Ai Lao của Đỗ Hữu… phóng lên cao, tự tại nhi nhiên như trăng sáng làm
của chung, nhưng mỗi
người
tiếp nhận với cảm quan riêng. Thật vậy, Cao Bá Quát không do dự phát biểu:
Duy giang thượng chi thanh phong
Dữ gian sơn chi minh nguyệt
Kho trời chung mà vô tận của mình riêng.
Bài
viết đã xưa nay đem ra cập nhật với lời cầu chúc an vui cho mọi người, cầu
mong có thái luân trường cửu như tên Thái Luân; nhịp nhàng của triệu chòm
thiên thể, nhịp nhàng của loài ong trong tổ mật, nhịp nhàng trong ý
nguyện tình đời, đừng làm như tôi, chảy nước mắt thầm chỉ đủ ướt mi mỗi
khi đọc
Nửa
Hồn Xuân Lộc.
Cẩn bút từ thung lũng Subligna,
Georgia.
Nửa Hồn Xuân Lộc
Nguyễn Phúc Sông Hương
Nếu
được như bố già thượng sĩ
Nghe
tin lui quân chỉ nhìn trời,
Vỗ về nón
sắt, cười khinh bạc,
Chắc
hẳn lòng ta cũng thảnh thơi.
Còn
ta nhận lệnh rời Xuân Lộc
Lại
muốn tìm em nói ít lời,
Nhưng
sợ áo mình đầy khói súng
Cay
nồng mắt người gục trên vai.
Vì
chắc ôm nhau em sẽ khóc,
Khóc theo, vợ lính cả trăm người!
Em biết dù tim ta sắt đá
Cũng vỡ theo ngàn giọt lệ rơi.
Mây xa dù quen đời chia biệt
Ngoảnh mặt ra đi cũng ngậm ngùi.
Rút quân, bỏ lại hồn ta đó
Bảo Chánh, Gia Rai lửa ngút trời!
Bí mật lui quân mà đành phụ
Mối tình Long Khánh tội người ơi.
Mất thêm Xuân Lộc tay càng ngắn
Núm
ruột miền Trung càng xa vời.
Sáng
mai thức dậy, em buồn lắm
Sẽ khóc
trách ta nỡ phụ người.
Lòng
ta như trái sầu riêng rụng
Trong
vườn em đó vỡ làm đôi!
Đêm
nay Xuân Lộc vầng trăng khuyết
Như một
vành tang bịt đất trời!
Chân
theo quân rút, hồn ta ở
Sông
nước La Ngà pha máu sôi;
Thương
chiếc cầu tre chờ thác lũ
Cuốn qua Xuân Lộc khóc cùng người
Ta đi, áo nhuộm màu đất đỏ
Cao su vướng tóc mãi thơm mùi,
Tiếc quá nắng vàng phơi áo trận,
Vườn nhà em chuối chín vàng tươi.
Ta nhớ người bên đàn thỏ trắng,
Cho bầy gà nắm lúa đang phơi,
Chôm chôm hai gốc đong đưa võng,
Ru nắng mùa xuân đẹp nụ cười...
Nếu được đưa quân lên Định Quán
Cuối cùng một trận cũng là vui
Núi Chứa Chan kia sừng sững đứng
Sư đoàn 18 sao quân lui?
Thân ta là ngựa sao không hí
Cho nỗi đau lan rộng đất trời.
Hồn ta là kiếm sao không chém
Rạp ngã rừng xanh, bạt núi đồi.
Hỡi ơi! chân bước qua Bình Giã
Cẩm Mỹ nhà ai khói, ngậm ngùi!
Lửa cháy, cả lòng ta lửa cháy
Xóm làng Gia Kiệm nhớ khôn nguôi.
Đêm nay Xuân Lộc, đoàn quân rút
Đành biệt nhau, xin tạ lỗi người.
Chao ơi tiếng tắc kè thê thiết
Kêu giữa đêm dài sợ lẻ loi,
Chân bước, nửa hồn chinh chiến giục
Nửa hồn Xuân Lộc gọi quay lui.
Ta biết dưới hầm em đang khóc
Thét
gầm pháo địch dập không thôi
Em ơi
Xuân Lộc, em Xuân Lộc
Xích
sắt nghiến qua những xác người.
---------------------
Buổi
chiều nhận lệnh rời Xuân Lộc
Ta
muốn tìm em nói ít lời,
Nhưng
sợ em buồn, không nói được
Nên
đành lặng lẽ mà đi thôi!
Ngại
phút rời xa em sẽ khóc,
Bao
người vợ lính sẽ buồn theo
Yếu
đuối tim ta người chiến sĩ
Loạn
rừng, tội nghiệp tiếng chim kêu.
Rút quân bỏ lại đời ta đó,
Bảo Chánh, Gia Rai lửa ngút trời,
Lửa ngút, trái tim ta lửa ngút,
Trái tim người lính mới yêu người.
Vì bí mật quân, ta đành phụ
Mối tình Long Khánh tội người ơi
Mất thêm Xuân Lộc tay càng ngắn,
Núm ruột miền Trung càng xa vời.
Sáng mai chắc chắn em buồn lắm
Sẽ trách sao ta lại phụ người.
Lòng ta như trái sầu riêng rụng
Trong vườn em đó vỡ làm đôi
Cao nguyên bài học đầy cay đắng
Lớp lớp người rơi, lớp lớp rơi ...
Ta chẳng muốn làm người bại trận
Thành người tình phụ đó em ơi.
Ðêm nay quân rút hồn ta ở
Nhìn nước La Ngà pha máu sôi,
Thương chiếc cầu chờ cơn thác lũ
Tràn qua Xuân Lộc cuốn theo người.
Ta đi áo nhuộm màu đất đỏ
Cao su vướng tóc mãi thơm mùi,
Tội nghiệp nắng vàng chờ áo trận
Khi tàn chinh chiến sẽ đem phơi.
Em hỡi, em thương đàn thỏ trắng,
Bầy gà mất mẹ sống mồ côi
Em hỡi em thương người lính trận
Người lính đêm nay phụ bạc rồi.
Bao năm ta trọn tình đất đỏ,
Một phút này thôi thẹn với đời
Sốt rét đêm run, ngày không ngã
Bao lần máu đổ dửng dưng cười.
Một phút này thôi, hừ lại ngã,
Bỏ thành, bỏ đất nhục nào vơi.
Nếu được đưa quân lên Ðịnh Quán,
Cuối cùng một trận cũng là vui.
Sáng mai chân bước qua Bình Giã,
Cẩm Mỹ nhìn lui luống ngậm ngùi!
Lửa cháy, cả lòng ta lửa cháy,
Một trời Gia Kiệm nhớ khôn nguôi.
Muôn năm em hỡi trời xuân Lộc
Giữ nửa hồn ta mãi với người.
Giữ nửa hồn ta bên chiếc võng
Dưới giàn thiên lý bóng trăng soi .. .
Ðêm nay quân rút sầu riêng rụng
Trong vườn em và trong tim tôi!
Tôi sợ một ngày mai bại trận
Ðể em côi cút lại trên đời.
Nếu phải một ngày mai bại trận
Ðêm nay sao ta lại bỏ người!
Em hỡi, dưới hầm ai đang khóc,
Thét gào pháo địch mãi không thôi.
Xuân Lộc trời ơi Xuân Lộc cháy
Ai gọi tôi về trời Gia
Rai!!
trích
từ vietbao
Nửa
hồn Xuân Lộc
Nếu
được như bố già thượng sĩ
Nghe
tin lui quân, ngước nhìn trời,
Ném
bi đông đế, cười khinh bạc
Chắc
hẳn lòng ta cũng thảnh thơi.
Còn ta nhận lệnh rời Xuân Lộc,
Lại muốn tìm em nói ít lời,
Nhưng sợ áo mình đầy khói súng
Cay nồng đôi mắt gục trên vai,
Giây phút cầm tay em sẽ khóc,
Khóc theo, vợ lính biết bao người,
Ta biết dù tim mình sắt đá
Cũng vỡ theo ngàn giọt lệ rơi.
Mây xa quen kiếp đời phiêu bạt,
Bỏ núi ra đi cũng ngậm ngùi,
Huống chi bóng với hình tha thiết;
Hình nghiêng chao đổ, bóng chơi vơi!
Bí mật lui quân nên đành phụ
Mối tình Long Khánh, tội người ơi!
Cao nguyên bài học đầy xương máu;
Một bước chân đi một xác người!
Sáng mai thức dậy em buồn lắm
Sẽ khóc trách ta nỡ phụ rồi.
Lòng ta như trái sầu riêng rụng
Trong vườn em đó vỡ làm đôi.
Bao nhiêu gai nhọn sầu riêng đó,
Ta sẽ quỳ lên chịu suốt đời!
Nếu thật lui quân là bại trận
Thì ta nhất quyết chẳng xa người.
Đêm nay Xuân Lộc vầng trăng khuyết;
Một mãnh khăn tang khóc giống nòi!
Chân theo quân bước hồn ta ở
Sông nước La Ngà pha máu sôi.
Trách mình quên rót ly từ giả
Những hồn anh kiệt đã nằm nơi...
Ôi cuộc giao tranh buồn bã quá,
Hạ bao nhiêu địch vẫn không cười.
Nếu được tràn quân lên Định Quán,
Đánh vùi một trận để đời vui.
Núi Chứa Chan kia sừng sừng đứng
Sư đoàn 18 sao quân lui"
Ngựa lồng bãi chiến mà không hí,
Phải chăng ngựa chiến đã tàn hơi"
Tay vung kiếm bén mà không chém.,
Phải chăng kiếm chủ chẳng còn người"
Không! không! ta hiểu lòng ta lắm
Sông núi bao ngày đã tả tơi!
Người lính miền Nam đi chiến trận
Luôn khắc trong tim nghĩa giống nòi.
Bước chân lững thững vào Quân sử,
Nghe trống trận xưa giục liên hồi!
Đây giáo Chi Lăng, gươm Vạn Kiếp,
Tiếng hò đuổi giặc dậy ngàn nơi.
Đạp chốt nghe đau lòng tĩnh lộ,
Nhìn lui, lữa đỏ nhuộm góc trời,
Cao su trùng điệp rừng che mộ,
Thị trấn hoang tàn, pháo địch rơi...
Em ơi Xuân Lộc, ơi Xuân Lộc,
Người lính hôm qua tạ lỗi Người.
Chao ơi tiếng tắc kè thê thiết
Gọi giữa đêm dài sợ lẻ loi.
Chân bước nửa hồn chinh chiến giục,
Nửa hồn Xuân Lộc gọi quay lui!
Dưới hầm, ta biết em đang khóc,
Thét, gầm...pháo địch dập không thôi!
Em ơi Xuân Lộc, em Xuân Lộc
Xích sắt nghiến qua những xác người!
vietbao.com/a129001/tho-30-thang-tu-1975-

No comments:
Post a Comment