Sunday, January 5, 2025

Hoa Đại Trắng - Đức Ban

 

HOA ĐẠI TRẮNG




Trong số lịch tôi treo trên tường, có một tờ in ảnh một bông hoa đại, ai đó tặng tôi bằng cách bỏ qua cửa sổ vào chiều tất niên. Bông đại trắng lạnh giữa nền xanh mỏng như sương khói, dính vào cành gầy tựa nét bút lông của một nhà nho già yếu.

Suốt mấy ngày Tết, tôi ngắm bông đại trắng dường như có một thôi thúc nào đấy trong cõi tâm linh.

Vợ tôi thì không riêng gì hoa đại, các tờ lịch khác trên tường đều nằm ngoài mắt nàng; như trong cuộc đời này, chỉ có tôi nằm trong mắt nàng vậy. Một hôm, vào lúc nửa đêm về sáng, bỗng nhiên tôi choàng tỉnh, tâm thần hoảng loạn. Tôi bật công tắc điện. Căn phòng trong bóng đêm trở nên lạnh lẽo, chập chờn thứ ánh sáng càng có cái gì đó u uẩn, kỳ bí.

Tôi nhìn tờ lịch trên tường và giật mình: bông đại trắng đã biến đâu mất; giữa mảng mầu xanh lam chỉ còn hình hài của nó đen mờ, hư ảo.

– Lạ lùng! – Tôi kêu lên và lay vai vợ.

Nàng cuộn tròn trong chăn như một con mèo lười.

– Đời này chuyện gì chẳng là chuyện lạ. – Nàng nói, giọng tỉnh khô như từ thuở lọt lòng đến giờ nàng chưa hề ngủ.

Tôi nhìn đôi mắt không mở của nàng, nói:

– Mất bông hoa đại trên tờ lịch rồi!

Vợ tôi dửng dưng:

– Một bông hoa thì có sao! Ngủ đi anh!

Nói xong, vợ tôi xoay lưng về phía tôi, kéo chăn trùm kín đầu.

Tôi đứng giữa phòng. Và bỗng có những làn gió nóng như lửa quét qua đầu tôi.

Mắt hoa lên, tôi khuỵu xuống nền nhà ướt lạnh.

– Chuyện gì thế, thưa bác sĩ.

Ông bác sĩ có khuôn mặt hồn hậu nhìn xoáy vào tai tôi, hỏi:

– Anh cưới vợ từ bao giờ?

– Tôi sang nhờ ông khám bệnh, ông lại hỏi chuyện riêng tư.

– Mọi thứ trên đời này đều dính vào nhau, mắc vào nhau như cái mạng nhện. Không có chuyện gì là chuyện riêng của ai đâu.

Tôi bất giác rùng mình. Và tôi kể:

– Tôi gặp nàng vào đêm rét se sắt trong cuộc thi người đẹp thị xã. Tôi là phóng viên tờ báo tỉnh, đến đó để chụp hình. Nàng có cơ thể đẹp tuyệt trần. Ba số đo lý tưởng, ngực, eo và mông 85-60-88 trong chiều cao một mét bảỵ Mọi cái trên con người nàng đều quyến rũ ghê gớm, kể từ sợi lông măng. Vậy rồi tôi bỏ vợ tôi – một cô giáo dạy trẻ con ở quê – đi theo nàng…

– Anh đơm đặt vợ ngoại tình làm cớ li dị phải không? – Bác sĩ ngắt lời tôi.

Tôi ấp úng. Rồi nói tiếp:

– Bữa tôi cưới nàng, vợ tôi đến, dù là tôi không mờị Cô mặc bộ quần áo trắng, đội mũ trắng, đi giày trắng. Cô tựa một khối tuyết trắng lạnh và buồn. Cái hộp cô tặng tôi cũng trắng nốt.

– Có cái gì trong hộp? – Bác sĩ hỏi, đầy vẻ nôn nóng.

– Tôi chưa dám mở.

Bác sĩ lắc đầu, nói:

– Thôi, anh về uống bốn liều thuốc an thần rồi xem trong hộp cô ấy có gì.

Vợ tôi ngủ, thỉnh thoảng lại rùng mình; chắc nàng đang mộng mị.

Tôi lóng ngóng mở cái hộp làm bằng bìa cứng.

Trước mắt tôi là một bông hoa đại bằng vải giống y như thật bởi lớp da trắng, mịn màng và đường răng cưa viền nơi đài hoa. Như một cái máy, tôi bỏ cái hộp vào túi áo ngực, dắt xe đạp ra khỏi nhà. Tôi đi như một kẻ mộng du trong đêm sương mù đùng đục.

Tôi đến nhà người vợ cũ lúc mưng mửng sáng. Một ngôi nhà nhỏ nhắn nằm ngoài rìa thị xã. Người cô móm mém cho tôi biết sau khi tôi cưới vợ mới cô bỏ bà, bỏ lũ trẻ con đến nương nhờ cửa Phật. Hiện cô ở chùa Tích Phương. Mặt trời mọc, tôi lần đến được chùa.

Hoa đại trắng trời, trắng đất chùa.

Một nhà sư gom hoa đại rụng giữa mảnh sân thanh tịnh cho tôi hay rằng cô vừa lên cõi Niết Bàn lúc nửa đêm về sáng.

Tôi run rẩy đặt cái hộp đựng bông hoa đại trắng lên bàn thờ. Quay ra, ngửa mặt nhìn lên chín tầng mây cao mịt mờ.

Chính ngọ, tôi về nhà.

Tờ lịch in ảnh bông đại trắng vẫn vẹn nguyên trên tường.

 

Đức Ban

 

Friday, January 3, 2025

Thursday, January 2, 2025

Thu Tàn - Nhóm Vườn Thơ Mới Xướng Họa

 THƠ XƯỚNG HỌA KỲ 161_VƯỜN THƠ MỚI

 


 












Xướng:

Thu tàn

Thu tàn đông đến lá vàng tươi

Lũ lượt xa bay đến khắp trời

Mây xám lững lờ trên đỉnh núi

Lá khô đầy dẫy dưới chân đồi

Ngậm ngùi cổ thụ cành trơ trụi

Thương tiếc hành trình lá rụng rơi

Định luật tuần hoàn sao tránh được

Trầm tư khoắc khoải cảnh đương thời

PTL

Họa 1:

Thu về

Mỗi độ thu về lá thắm tươi 

Người xưa xa thẳm cuối chân trời

Chiều về nắng dọi pha màu úa

Thu đến thu đi dưới ngọn đồi

Nuối tiếc mùa thu vừa mới chết

Ngậm ngùi chiếc lá vạn lần rơi

Đời người đếm được bao mùa lá

Lưu luyến xa xưa của một thời

Hương Lệ Oanh VA

Dec. 15, 2024

Họa 2:

Em mùa thu

Cảnh tượng rừng thu ửng sắc tươi

Hoàng hôn mây tím phủ lưng trời

Chim trời mỏi cánh bay ngang núi

Mây trắng xây thành tận đỉnh đồi

Khắc khoải chiều hôm ai đứng đợi

Đêm trường lạnh buốt lá vàng rơi

Người đi xa thẳm chiều thu ấy

Để lại sầu thương của một thời

Nguyễn Cang

Dec. 16, 2024

Họa 3:

Còn đâu

Ngày ấy quê tôi rợp thắm tươi 

Toả hương thơm ngát khắp phương trời 

Chim bay tha thiết bên sườn núi

Bướm lượn xôn xao lưng lửng đồi 

Cảnh cũ mến thương không thấy nữa

Ngắm nhìn thực tại lệ trào rơi

Ai làm đất nước tôi tan rã

phải do hồng quỷ hiện thời

THT

Họa 4:

Giao mùa

 Giao thời thảo mộc thẫm xanh tươi

Cánh nhạn vờn bay giữa cảnh trời

Nắng tỏ  soi đường mây lững núi

Sông dài cuộn dẫy nước quanh đồi

Giao mùa nóng lạnh tùy duyên khởi

Gặp lúc vàng xanh cũng thể rơi

Có phải thu tàn đông vội tới

Nhìn sao thấu được những cơ thời

Dec. 16, 2024

TQ

Họa 5:

Cuối thu

Lá đổ, hoa tàn cảnh hết tươi,

Cuối thu ảm đạm tím bầu trời.

Mây giăng trắng bạc trên đầu núi,

Khói tỏa xanh lam dưới xóm đồi.

Bến vắng thuyền neo con nước chảy,

Bờ hoang liễu rủ giọt sương rơi..

Chỉ riêng dậu cúc đang đua nở,

Rực rỡ tung hương ngát một thời.

Mỹ Ngọc

Dec. 11, 2024.

Họa 6:

Vào đông

Đông đến, còn đâu hoa thắm tươi.

Sớm mai sương trắng xoá che trời.

Chén trà toả khói nồng hương vị,

Tơ nắng xuyên mây rạng núi đồi.

Gió lạnh lao xao khua tiếng rít,

Lá già hiu hắt đợi ngày rơi.

Nắng mưa ấm lạnh luôn dời đổi,

Quả đất vần xoay thuận chữ thời.

Minh Tâm

 

 

 

 

THơ Họa - Đau Thương & Với Bạn Ngàn Xa - Nguyễn Cang & Diệp Văn

 XƯỚNG HỌA THƠ

Thể thơ TUNG HOÀNH TRỤC KHOÁN

Hai câu khoán của Vũ Hàng Chương:

“Em ơi, lửa tắt bình khô rượu

Đời vắng em rồi say với ai?”

 















BÀI XƯỚNG - NGUYỄN CANG:

( bvđâ)

ĐAU THƯƠNG

 

EM dõi mây trời mộng thái lai

ƠI, đời cạm bẫy cứ đeo dài

LỬA lòng ngỡ chết tình ngang trái

TẮT khỏi niềm đau, lỗi tại sai

BÌNH cũ hương nồng tim ấm lại

KHÔ dòng lệ đẫm cảnh bi hài

RƯỢU  cay cảm khái còn vương mãi

ĐỜI VẮNG EM RỒI SAY VỚI AI?

 

Nguyễn Cang ( Dec. 29, 2024)

BÀI HỌA - DIEP VAN

                        (bvđâ)

VỚI BẠN NGÀN XA

 

EM hẹn rồi đây sẽ tái lai

ƠI bao ngóng đợi tháng năm dài

LỬA tam muội rõ điều ngang trái

TẮT tuệ tâm mờ lẽ đúng sai

BÌNH vỡ còn chăng lưu ảnh lại

KHÔ tan lệ buốt rã hình hài

RƯỢU đâu thể níu tình ta mãi

ĐỜI VẮNG EM RỒI SAY VỚI AI ?

 

Jan 1, 2025 Diệp Văn

 

 

 

Thi Nhân Và Chiến Cuộc - Lý Thụy Ý

THI NHÂN và CHIẾN CUỘC

 


















“Quân đến Tuy Hòa xơ xác lắm
Đội ngũ tan hoang rắn mất đầu…
Biển rộng khơi xa mờ chiến hạm
Lực cùng sức cạn…biết về đâu ?!
Có kẻ đâm đầu lao xuống bể
Trầm mình tránh khỏi nhục sa cơ
Có kẻ ngậm hờn cam nuốt lệ
Tháp Nhạn đìu hiu rợn bóng cờ !
Thôi hết! Tuy Hòa…Xin giã biệt !
Giấc mộng thanh bình kết liễu xong
Ngày mai cô phụ theo bờ nước…
…lật xác người lên nhận mặt chồng…
Thôi em! Chớ có nhìn nhau nữa
Ta hồ còn sống cũng bắng không
Thành bại đâu nao lòng chiến sĩ
Chỉ tiếc chưa tròn nợ núi sông

DONRY NGUYỄN

***o0o***

Có thể mới đây, mà cũng có thể đã lâu lắm…Khi bài thơ được viết ngay sau cuộc chiến! Ngay sau những gãy đổ hoang tàn…Khi máu và nước mắt còn ngập ngụa trên khắp những nẻo đường chạy loạn! Khi quân và dân miền Nam còn chưa kịp hiểu tại sao thảm họa đến với quê hương hiền hòa của mình…Cũng có thể rất lâu sau những vần thơ đau mới được bật ra khỏi con tim đã dồn nén đau thương của thi sĩ! Kiểu nào thì đây cũng là những câu thơ làm tôi không thể ngăn nước mắt trào ra!

Tôi đã đọc Nguyễn Phúc Sông Hương, Trạch Gầm, Tô Thùy Yên, Phạm Ngọc Lư, Quan Dương, Khoa Hữu…Đã nhói tim vì nhửng bài thơ Chiến Tranh của họ. Đã ngậm ngùi vì dòng chữ “Thơ của NGƯỜI THUA CUỘC!”…
…Đâu đây, máu vẫn chảy! Đâu đây, vẫn vang tiếng súng trong lập lòa ánh hỏa châu đêm…
…Đâu đây, những người Lính VNCH vẫn anh dũng lao vào chiến trận bảo vệ quê hương…
…Và bị trở cờ! Bị phản bội…

 

Những người trai chết đứng giữa sa trường!

Cuộc chiến đã trở thành Lịch sử trong Thi ca trước khi được viết lại bằng sự công bằng và ngay thằng! Những người lính đã trở thành người viết sử. Họ viết bằng máu và chính mạng sống của mình..

Và tác giả của những câu thơ trên đã làm tim tôi thắt lại. Cơn đau lâu lắm đã tưởng nguôi ngoai lại kéo về… Donry Nguyễn, một cái tên lạ đối với tôi, nhưng tôi biết đó là sự hạn hẹp cùa mình…Bởi đó là những vết cứa tàn nhẫn của chiến tranh không ai có thể lướt qua mà không cảm thấy tim mình sai nhịp !

Tôi biết, còn nhiều…Rất nhiều những Người Lính làm thơ…Còn nhiều tuyệt tác đâu đó chưa được biết tới. Mà người viết cũng chẳng cần ai biết. Chỉ là viết cho mính, để giải tỏa bớt uất hận! Để nhẹ đi niềm đau! Vì, không ai ngoài Người Lính, là chứng nhân trung thực của cuộc tương tàn đẫm máu mà họ phải cắn răng nhận mình thua cuộc bởi sự tráo trở của Đồng minh…

Những bài thơ Chiến Tranh là bi ca bất tận, cũng là Hùng ca cho hậu thế…Tôi đã thấy, những người lính buồn sau cuộc chiến…Chứng tích chiến tranh trên thân thể, trong tâm hồn…Không phải ai cũng ra đi…Có những người Lính đang Lưu vong ngay trên quê hương mình…Sau ngày im tiếng súng, sau những nhục nhằn áo cơm, tủi hận, họ trầm mặc trong sự trôi nổi của dòng đời…Sống giữa quê nhà vẫn để trái tim lạc loài, thổn thức…
“TA Ở ĐÂY…MÀ MƠ CỐ HƯƠNG!!”

 LÝ THỤY Ý
SÀI GÒN – 11 / 11 / 2024

Nguổn: http://batkhuat.net/tho-thinhan-chiencuoc.htm

304Đen – llttm -dsc

  

Chuyện Người Lính Năm Xua - Nguyễn Cang

CHUYỆN NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA*

 














Đời lính  chiến đóng đồn xa chợ

Đêm tiền đồn hiu hắt hỏa châu

Tiếng đạn bay qua vùng hỏa tuyến

Nghe tâm tư rớt giữa tinh cầu

 

Em ngây thơ mắt nai ngơ ngác

Ta yêu người chẳng biết ngày mai

Gói Bas-to, ly cà phê đắng

Đêm tạ từ buông lỏng vòng tay

 

Đời lính chiến rày đây mai đó

Chuyện thường tình sống chết rũi may

Ta chiến đấu, tự do chính nghĩa

Yêu thương người trong cõi trần ai

 

Cuộc chiến đi qua nửa thế kỷ

Đêm suy tư gặm nhấm hình hài

Ta sung sướng còn ai đau khổ?

Biết bao giờ hết nỗi đắng cay?!!

 

Nguyễn Cang ( Nov. 7, 2023)

*Một phút suy tư nhớ về quá khứ, thương người lính cũ, viết bài cảm tác. NC

  

Cánh Thiệp Đầu Xuân & Tâm Sự Với Trăng - Nguyễn Thị Châu

 CÁNH THIỆP ĐẦU XUÂN

 


















Cánh thiệp năm nào vẫn còn đây

Mùa Xuân năm ấy đã trao tay

Chúc em vui vẻ và hạnh phúc

Hãy nhớ chờ anh lúc sum vầy

 

Mậu Thân vui vẻ đón giao thừa

Ngắm nhìn hoa pháo nổ lưa thưa

Cùng dắt tay nhau, đêm trừ tịch

Chờ tàn chinh chiến, hết cơn mưa

 

Anh đi vì mùa Xuân đầy xác

Pháo hồng xen lẩn xác anh em

Một mùa Xuân nỗi buồn vô tận

Đến khi nào mới được ấm êm?

 

Rồi những mùa Xuân đã đi qua

Pháo hoa thay thế hoả châu sa

Đêm đêm nhìn hoả châu rực sáng

Là cõi lòng tôi lại xót xa

 

Anh đi chinh chiến đã bao năm

Định mệnh mùa Xuân đã ghé thăm

Nhà anh nay đã nhiều nhang khói

Đất mẹ quê xưa để anh nằm

 

Cánh thiệp đầu năm nay vẫn còn

Nhưng người năm ấy vì nước non

Hoả châu đã tắt từ lâu lắm

Văng vẳng đâu đây tiếng pháo buồn…!!!

 

1-1-2025

 Nguyễn thị Châu

 

TÂM SỰ VỚI TRĂNG

          

Đã thấy Mai vàng rơi trước ngõ

Tôi đã chờ ai mấy mùa trăng?

Trăng tròn trăng khuyết trôi đi mãi

Hôm nay Xuân đến, ánh trăng vàng

 

Chị Hằng vui vẻ đón gió Xuân

Lung linh ánh Nguyệt nhớ bâng khuâng

Hương hoa thơm ngát lòng xao xuyến

Nhớ bước chân ai đã đến gần

 

Đôi dòng tâm sự với trăng vàng

Xuân nầy bên ấy có vui không?

Hoa Mai, hoa Cúc thi nhau nở

Gởi đến cho ai một tấm lòng ..

 

Nơi nầy mòn mỏi, lại chờ mong

Gió lay trăng lặng nhớ người dưng

Ta đứng bên đời tìm dư ảnh

Xuân nầy hoa vẫn mãi toả hương…!!!

 

 1-1-2025

  Nguyễn thị Châu