Đàn Đi Theo Người
Trở lại nơi này, chắc
cũng đã bỏ đi hơn năm sáu năm, đường xưa đi về, cảnh vật vẫn như cũ, căn biệt
thự ra vào cũng hai chợ chồng bác sáu, ân nhân của anh, tóc cả hai giờ trắng một
màu bông bưởi, còn đó cái ghế đá xanh lục bình giữa khu vườn đầy hoa Sứ đỏ, năm
sáu cây mảng cầu cao rợp bóng, cái ghế mà anh đã ngồi mỗi buổi chiều tàn nắng,
chập chững tối, nhìn qua bên kia khung cửa sổ căn nhà sàn gỗ đen, nằm giữa khu
vườn rộng, hàng rào giây leo cao, cách bên này con đường nhỏ đất trắng mịn, chạy
sâu vào, ngang xóm đạo trong, ra tới ngoài đường nhựa, đầu cổng nhà thờ, có tiếng
đàn dương cầm và đứa con gái nhà giàu ngoan đạo, học chung trường, đi về chung
đường, ban đầu thì người trước người sau nhưng rồi thì sánh đôi, bên người bên mình, nói cười vụn vặt, những
cánh hoa phượng khô ép trong vở và trang lưu bút mực xanh có chữ thương chữ nhớ
nghiêng nghiêng.
*
Cũng cái ghế đá
xanh lục bình ngày cũ trong vườn, anh ngồi đó nhìn qua, không như ngày nào,
khung cửa sổ quen không thấy mở dù trời đã giữa trưa, nắng và nắng. Có tiếng
người nói chuyện bên nhà đó nhưng không phải tiếng người quen, anh đứng dậy, bước
tới gần bên rào chút nữa, nghe cho rõ hơn, đúng là không phải tiếng người quen
năm xưa.
*
Không có đạo nhưng
dòng đời đưa đẩy, anh lại sống vài năm ở trọ tại nhà vợ chồng bác sáu, ông “Bỏ”
của nhà thờ tỉnh, vợ chồng bác hiền như cục bột, có một người con gái, lấy chồng
xa, đâu đó dưới Rạch Giá Long Xuyên, thỉnh thoảng lắm mới về thăm ngày ta ngày
tết.
Nhớ lại anh cười thầm,
số trời sao đó còn thương, gần cuối năm đệ Tam, chuẩn bị khăn gói, chờ ngày hè,
về quê, tính là sang năm chắc sẽ rời căn nhà hiện đang ở trọ với hai ba anh lớp
trên, cùng xong năm cuối trung học, không còn ở đó, anh sẽ ở lại một mình thui
thủi, buồn so, ra vào cái nhà mái ngói âm dương, cây che lá phủ chung quanh, âm
u, không xa cổng trường bao nhiêu, ngó qua ngôi chùa cổ cũng âm u không kém,
nhiều khói nhang, tụng niệm, hơn là tiếng cười, vì bà bác già, chủ nhà là người
tu tại gia, hiền từ, thương người với hai tiếng “mô Phật”.
*
Sáng Chủ Nhật ngày
đó, theo anh bạn nhà ở tỉnh, người có đạo, đi lễ sáng nhà thờ cho biết và cũng
theo lời anh ta, biết đâu tìm được một “tà áo đêm Noel” nào đó vì anh
cũng biết, trong trường có nhiều cô trang lứa, cùng lớp là người ngoan đạo. Lễ
xong, người người ra về, những “tà áo đêm Noel” cũng ra về, hình như
không ai thấy anh hay làm ngơ, rốt cuộc “cô đơn vẫn cô đơn”.
Chia tay anh bạn,
anh đứng xớ rớ trước cổng nhà thờ, nắng lên, một màu hanh hồng trên tượng Chúa
trong sân, ngó lên ngó xuống, chưa vội đi, nghe tiếng người hỏi, quay lại, bác
trai trọng tuổi, tóc hoa râm, cầm xâu chìa khóa, nhìn anh cười hiền rất hiền,
anh cúi đầu chào, sau khi hỏi qua hỏi lại làm quen, bác hỏi nhiều về quê nhà,
gia đình, học hành, anh cũng “tình thật xin thưa”, chuyện lo tìm chỗ ở
trọ cho năm học tới, mới biết bác chuẩn bị đóng cổng nhà thờ. Vậy đó, chiều thứ
hai tan học, anh tới nhà như bác dặn. Anh dọn tới nhà bác Sáu “ông Bỏ nhà thờ”
hôm sau.
*
Đi tới đi lui, chạy
qua chạy qua chạy lại, khu xóm đạo nhà thờ riết rồi ai cũng biết cũng quen anh,
cái thằng cháu “bá vơ” của ông sáu Bỏ, phụ bác việc quét dọn sắp bàn sắp
ghế, nhổ cỏ tỉa cây của nhà thờ, thuộc kinh thánh lễ nhưng vẫn là người ngoại đạo.
Thứ Bảy Chủ Nhật, đứa
con gái ngoan đạo của căn nhà sàn gỗ đen, cùng gia đình đi lễ, chuông vang
vang, anh đứng bên ngoài hành lang chờ, người bên trong “A men”, anh
cũng lạy “Chúa A men” nhưng “A men” gì thì không ai hiểu, chỉ
riêng mình anh hiểu.
·
Thương thầm, thương
một mình, chần chừ, ngập ngừng chưa dám nói, sau mùa thi, mùa hè qua, hối hả từ
quê nhà trở lại trường, đứa con gái và tiếng đàn dương cầm ngày xưa, không còn
bên căn nhà sàn gỗ đen nữa. Người quen trong xóm nhà thờ cho biết, nghe nói đã
có người và xe cộ dưới Sài Gòn lên làm lễ đính hôn rồi.
Từ đó anh rời nhà
bác sáu “ông Bỏ nhà thờ”, đến ở chung với nhóm bạn nhà quê xa, xa tít
ngoài ngã ba bến xe cũ, cuối năm học đó anh bỏ Tây Ninh đi và đi biền biệt.
*
Anh trở lại cái ghế
đá, ngồi nhìn qua căn nhà sàn gỗ lần nữa, nói với mình, đúng là không phải tiếng
người, tiếng đàn năm cũ, có tiếng bác sáu gái gọi vọng ra, anh đứng dậy đi vào
nhà, bỏ lại sau lưng, trong vườn, trên cái ghế đá màu lục bình, những cánh hoa
Sứ úa, ngậm ngùi tơi tả rụng
Thuyên Huy
Để nhớ một
xóm đạo mà ở đó anh đã có một thời làm người có đạo
No comments:
Post a Comment