Tiếng Rao Chè Đậu Xanh
Nhờ anh
bạn nhà ở Sài Gòn cùng lớp chỉ, vì căn nhà anh ở trọ trên đường Vĩnh Viễn, được
vợ chồng chủ nhà bán, để về quê đâu đó dưới Sa Đéc, anh dọn tới căn gác lửng
trong cái hẻm khá rộng tráng xi măng sạch sẽ của ông bác, sống một mình, làm
gác dan cho hảng bánh ngọt bên phường Cây Sung từ giữa năm học.
*
Xế chiều thứ Bảy, không về thăm nhà như
thường lệ, ngồi trên gác trọ học bài, nghe tiếng con gái rao chè đậu xanh bột
lọc nhẹ nhàng nhỏ, mỗi đầu hôm hàng ngày, không lê thê kéo dài, riết rồi quen,
hôm nào ngồi học không nghe, tự nhiên thấy thiếu thiếu cái gì đó, nhưng thật ra
chưa có lần nào mua.
*
Chiều thứ bảy, đi bán hơi sớm hơn mọi khi,
cũng con hẻm cũ thường ngày, vừa gánh tới trước hiên nhà, chỗ anh ở trọ, trời
bất chợt đổ mưa như trút nước, đúng là mưa Sài Gòn, chợt mưa chợt nắng, tiếng
rao chè chưa kịp hết câu, cô đành phải quảy gánh đứng lại, trong hẻm nhà nào
cũng như nhà nào, mái hiên nhô ra không dài, nước cứ mặc tình làm tình làm tội
người đi.
Từ trên gác, anh cầm vội cái áo mưa khá
tốt, để dành chưa xái lần nào, mua ngoài
chợ trời Hàm Nghi chạy xuống lầu, ông chủ không có nhà, mở rộng cửa, đưa cái áo
mưa cho cô gái đậy sơ gánh chè lại, rồi phụ đở gánh chè, kêu cô bước vào trong
chút xíu đụt mưa, chờ tạnh rồi đi.
*
Đứng bên nhau, bên cạnh gánh chè, mưa vẫn
mưa, hỏi nhau qua lại làm quen, chờ mưa tạnh, cô chừng mười bảy, tên Hiếu,
trông khá đẹp, dễ thương, nói năng nhỏ nhẹ, học lớp đệ Nhị, ở trường Phan Sào
Nam, kế bên rạp chiếu bóng Long Vân, nhà chỉ có hai mẹ con, mẹ bán hàng ban
ngày, ở cuối con hẻm, chỗ trổ ra ngõ đường phía bên kia khu hỏa hoạn Petrus Ký
cũ. Anh, sinh viên nghèo năm thứ hai Kỹ sư Hóa học, trường Kỹ thuật Phú Thọ,
quê ở tận dưới miệt làng quê miền Tây, Chợ Lách, nơi ruộng đầy ốc gạo bốn mùa.
Mưa tạnh, trời rạng lên một chút nắng muộn, cô ngại ngùng, quảy gánh đi, luôn
miệng mấy lần cám ơn, anh đứng trước cửa nhìn theo, chờ nghe tiếng rao chè
quen, tiếng rao nhỏ dần ở cuối đầu kia hẻm mà anh nhớ cứ nhớ.
*
Chiều tan trường, anh nhiều lần đón Hiếu ở
cổng trường, rồi bên nhau đưa về, thẹn thùng rồi cũng qua, ngập ngừng rồi cũng
thôi, hai người thật quen nhau, thương nhau, đưa về nhà chào hỏi kính thưa,
theo lễ nghĩa cha mẹ dạy, nhà chỉ có hai mẹ con, ba Hiếu làm công nhân hỏa xa,
nhưng bị bệnh mất chừng bảy tám năm nay, anh cũng thành thật nói hoàn cảnh gia
đình mình dưới Chợ Lách, gia đình cũng tạm đủ ăn đủ mặc với công việc bỏ mối ốc
gạo cho bạn hàng chợ Vĩnh Long, mẹ cô hiền từ, vui vẻ, mừng không biết bao
nhiêu mà nói, con cái nhà ai biết phép biết tắc, bà cười luôn tỏ ý ưng lòng cho
chuyện quen biết của hai người.
*
Tết Mậu Thân, tỉnh thành hổn loạn, giặc giã
tràn lan, tiếng súng nhỏ súng lớn vào tận đường phố, anh về quê rồi bị kẹt lại,
sau gần cả tháng kẹt đường kẹt xá, anh lên tới Sài Gòn, trường chưa mở cửa lại.
Vội vã chạy đến nhà Hiếu, nguyên một khu phố tan hoang, nhà cháy không còn một
cái, có người chết, hai mẹ con không còn đó, anh bấn loạn, hỏi thăm số người,
chắc là người ở đây đang quanh quẩn tìm tìm kiếm kiếm gì đó trong đám tro than
đen mờ bụi, biết hai mẹ con cô gái bán chè rong nhưng không biết bây giờ ở đâu,
cũng có thể chết vì trúng đạn đại pháo bắn vào.
Đau đớn, tan nát hồn, ngơ ngẩn, anh ngồi
xuống lề đường, mắt cay xé đỏ, rồi bật khóc sướt mướt. Chiếc xe tuần cảnh chậm
qua ngang, ngươi cảnh sát ngồi phía sau, nhìn rồi lắc đầu buồn, xe qua một khúc
đường rồi mà người đó cũng còn ngoáy cổ nhìn lại.
*
Mấy ngày sau, vào học lại, mượn được cái
xe đạp cũ của thằng bạn chung lớp, chạy đôn chạy đáo, đường này ngõ kia, phố
này hẻm nọ, hết trường đua Phú Thọ lên Ngã Tư Hàng Xanh, qua Khánh Hội xuống
Phú Lâm, hỏi bất cứ ai có thể hỏi, không ai biết, bặt tin, cuối cùng, vẫn cố hy
vọng nhưng rồi cũng nén lòng đau, đành bỏ cuộc.
*
Đêm xuống, ngõ hẻm cũng đã lên đèn từ lâu, anh
cứ ngồi bất động trên gác trọ, nhìn xuống chờ, như đã chờ từ những ngày trước
đó, vẫn chưa có tiếng rao chè ngày cũ, thẩn thờ đứng dậy, chút ánh sáng đèn
vàng vọt từ căn nhà đối diện chiếu ngang qua mặt, anh đi vào, ướt sủng nước mắt.
Sài Gòn giờ giới nghiêm.
Thuyên
Huy

No comments:
Post a Comment