Sunday, September 13, 2026

Còn Một Nửa Chuyện Đời - Thuyên Huy

 

Còn Một Nửa Chuyện Đời

 


    Trước ngày bãi trường nghỉ hè vài hôm, thằng nhỏ đến tìm tôi ngoài cổng ký túc xá. Trời lấp xấp về chiều, bọn tôi tụm năm tụm ba dọc theo hành lang nhà ăn chờ cơm. Ve kêu rộn rã trên hàng cây Sao cao lớn quanh sân từ mấy ngày trước, nhất là vào những buổi chiều rạng nắng. Tiếng ve kêu buồn thật buồn, cái buồn khó nói. Con đường sỏi đỏ dốc lên ký túc xá, hai bên phượng nở rực một màu đỏ bầm, vài cánh hoa đầu mùa rụng ngỡ ngàng bên lề đâu đó.

*

    Tôi mở cánh cổng nhỏ bên hông cửa chính đi ra, thằng nhỏ trông có vẻ bảnh trai, đứng vịn chiếc xe “vê lô xô lết” đen chờ, tròn mắt nhìn tôi. Cả hai nhìn nhau là lạ vì tôi thật không quen biết nó và chắc rằng nó cũng chẵng quen biết tôi. Tôi đến gần bên, gật đầu chào làm quen:

- Em tìm anh Ngữ phải không? Anh là anh Ngữ đây.

    Nó gật đầu dạ thật nhỏ, chưa kịp nói gì thì tôi hỏi tiếp:

- Em tên gì, tìm anh có chuyện gì không?

- Dạ, em tên Phúc.

    Phúc vừa trả lời vừa nhìn tôi chờ đợi. Tôi mở cánh cổng rộng hơn một chút nữa, bảo Phúc dắt xe vào sân, tôi bỏ đi vô, chờ Phúc trước cửa phòng khách.      

     Đám hoa huệ trắng cắm trong cái bình bông màu xanh lục, đặt trên thành khung cửa sổ có vẻ héo từ mấy ngày qua, cô năm Vân, người quản lý ký túc xá, không buồn thay hoa mới, vì hai ba ngày nữa, ở đây không còn ai đâu mà ngắm mà nhìn.

    Cô sẽ ra vào một mình, lặng thinh như những mùa hè năm trước, hết rồi tiếng cô la cô hét đám học trò đệ thất đệ lục về chuyện xả rác và xài nước lung tung. Không còn ai để cô kể chuyện đời xưa, chuyện của những ngày cô còn son trẻ của bốn chục năm đi qua, sau giờ cơm ồn ào, khi bên kia sông mặt trời chầm chậm xuống.

*

    Tôi ngồi xuống kế bên Phúc, thằng nhỏ nhoẻn miệng cười, không nói gì, ôm khư khư gói giấy trong tay, tôi đoán không lầm, dù tôi chưa hỏi, Phúc giỏi lắm chắc đang học cở mấy thằng Biểu, thằng Long, đệ lục là cao lắm. Nó vẫn không chịu nói gì, tôi cũng hơi tức cười, thôi cứ hỏi nó trước cho xong việc. Tôi đứng dậy kéo cái ghế trống, ngồi xuống trước mặt Phúc:

- Phúc tìm anh có chuyện gì hay không?

    Vừa hỏi tôi vừa nghĩ tới mấy đứa từ xã ấp xa lên tỉnh học, đang ở trong ký túc xá, học trò của mấy cô Thu, cô Quyên, đệ thất đệ lục, hễ gặp rắc rối hay thiếu điểm trong kỳ thi lục cá nguyệt cuối năm, hớt hơ hớt hãi tìm tôi, nhờ nói mấy cô giùm một tiếng, vì bọn nó biết tôi chơi thân với mấy cô và nói gì mấy cô cũng nghe, nếu không thì bị ở lại lớp, ba má vừa buồn vừa la rầy, sợ tá hỏa.

    Cho nên hễ xong thi lục cá nguyệt cuối năm thì trong ký túc xá tôi là người bận rộn nhất, không phải vì mấy cái bài thi tú tài hóc búa mà bận rộn vì mấy cậu ấm nhà quê này.

    Phúc nhỏ nhẹ đáp lời:

- Dạ, má em là cô tư Hòa, bên chợ bảo tìm anh, mời anh qua nhà em chơi, má em muốn hỏi thăm anh chút chuyện, má cũng bảo đưa cho anh cái này. Phúc vừa nói vừa đưa gói giấy mà nó đã cầm trong tay từ lúc mới vào đây.

*

    Tôi nhận lấy gói giấy mà trong lòng hơi hồi hộp. Nghe Phúc nói thì nghe vậy, tôi chưa biết cô tư Hòa là ai, có liên hệ gì với mình. Vã lại từ nhỏ lớn lên, gần hơn mười tám năm rồi, đâu có nghe ba má tôi nhắc nhở gì tới cô tư này, ngay cả bà con hai bên nội ngoại cùng khách khứa cũng không thấy ai tên đó. Tôi vồn vã cám ơn, mở vội gói giấy ra xem, bên trong là hai hộp bánh ngọt hiệu LU nhập cảng của Pháp, thứ bánh này ngon và hơi mắc tiền, hình như phải mua từ Sài Gòn chớ chợ tỉnh ít khi có bán. Tôi vừa cám ơn Phúc vừa hỏi thêm:

- Làm sao má em, biết anh ở đây mà bảo em vô đây tìm.

- Em cũng không biết nữa.

    Tôi đứng dậy, Phúc đứng theo, tôi nhìn nó.

- Rồi anh sẽ qua nhà em chiều mai, vì ngày mốt bãi trường rồi, nói với má là anh cám ơn nhiều.

    Phúc dẫn xe “vê-lô” ra cổng, miệng cười vô tư, tôi quên hẳn hỏi thăm nó kết quả thi lên lớp cuối năm ra sao. Phúc đẩy cái cần phía trước cho xe nổ máy chầm chậm xuống dốc, đầu ngoãnh lại và vẫy vẫy tay chào. Tôi đứng nhìn theo, chờ bóng nó khuất hẵn khỏi dãy nhà ngoài đường. Khu nhà ăn bắt đầu có đèn và có tiếng chén đủa khua lao xao. Tiếng ve sầu thưa dần theo nắng chiều chợt tắt.

*

      Tôi xuống xe lôi máy ngay ngã ba cuối chợ, thả bộ dọc theo đường Nguyễn Duy Dương, băng ngang khu xóm có vẻ không lấy gì giàu có cho lắm. Theo chỗ mà thằng Phúc chỉ, tôi tìm đến nhà nó không gì khó.

    Mới bốn giờ chiều mà thiên hạ lớn nhỏ đứng chật ních trước rạp chiếu bóng, nói nói cười cười. Tiếng máy quay của cái xe nước mía bên hông rạp kéo dài mệt mỏi. Nắng từ miệt Cao Xá, Phước Ninh trải dài, nhạt dần xuống chợ tỉnh. Hàng ô môi dọc hai bên đường rộn ràng khua lá theo chiều gió từ hướng sông lên, trời mát rượi.

*

    Tôi vừa tới trước nhà, thằng Phúc đã đứng chờ ngay ngoài cái cổng cây lỏng lẻo. Phúc gật đầu chào rồi đi vào trước, tôi thật tình hồi hộp theo sau. Trong nhà rất đông người, ai nấy lạ ngắt, ngoại trừ thằng Phúc. Tôi bối rối phút đầu, cúi đầu chào tất cả rồi ngồi xuống cái ghế xa-lông bằng gỗ cẩm lai nâu xậm. kế bên cô tư. Đối diện là bà bác và một người cô trạc tuổi cô tư, tôi nghe trước đó, họ trong nhà gọi là bà ngoại và dì ba, số người còn lại, vài người đứng gần tường, vài người ngồi quanh cái bàn ăn dài kê cận bên cửa sổ ngó ra hông nhà láng giềng.

    Chừng bốn năm người hàng xóm, thập thò ngoài sân trước nhìn vô, tiếng xe lôi máy chở khách nặng nề trên đường từ Cao Xá xuống, không át nổi tiếng người xì xào trong nhà. Tôi còn chưng hửng chưa biết chuyện gì thì bà ngoại đã nắm lấy tay tôi, mắt bà đỏ hoe, hình như tôi thấy cô tư và dì ba cũng rưng rưng. Thằng Phúc đứng lặng thinh trong góc phòng. Bà ngoại nhìn thẳng vào tôi rồi buột miệng:

- Cha thằng Ngữ đây hả?

    Cô tư Hòa không hỏi tôi nhiều, chỉ nhìn, cười một mình. Anh chị của thằng Phúc thì thôi khỏi nói, họ thay phiên nhau hỏi tôi đủ thứ chuyện, chuyện của những ngày tôi còn nhỏ và chuyện của đời tôi bây giờ, họ gọi ba má tôi bằng tiếng cô cậu ba, thân thiết ngọt ngào chừng như là đã quen nhau từ lâu lắm. Phía ngoài sân trước, mấy người hàng xóm tụ quanh nhau, vừa nhìn vô trong vừa bàn qua tán lại.

*

    Tôi ở lại ăn cơm chiều với gia đình cô tư Hòa hôm đó, trong bữa ăn, cô tư cho biết lý do tại sao gia đình biết tôi và biết cả chỗ tôi đang ở mà sai Phúc đến tìm. Thì ra, ba má tôi từ Gò Dầu lên tỉnh thăm tôi, thỉnh thoảng có ghé qua nhà cô tư chơi. Mỗi lần như vậy, gia đình cô tư đều được ba má tôi kể chuyện về tôi, từ học hành tới tính nết. Ba má tôi cũng nói cái bộ bàn ghế sa lông bằng gỗ mun nâu đỏ, mà cô cho tôi hồi còn nhỏ, ngồi chơi hay ăn cơm cũng còn giữ nguyên đó.

    Cô tư nghe ba má tôi nói, cuối năm nay sau khi thi Tú tài Một, tôi sẽ xuống Sài Gòn học đệ Nhất, chớ không học ở tỉnh. Sợ là sẽ không có dịp gặp tôi thường trong năm tới, nhất là bãi trường sắp tới nơi, nên cô quyết định, sắp xếp cho cả nhà gặp tôi một lần cho bằng được. Ba má tôi không hề nói với tôi về sự quen biết của ông bà và gia đình cô tư Hòa từ đó đến giờ. Ăn cơm xong, trời cũng vừa tối, cô tư bảo thằng Phúc lấy xe “vê-lô” đưa về, không quên dặn tôi là nếu có rãnh thì qua chơi. Tôi cám ơn cô đã cho hai hộp bánh lần nữa. Cho đến lúc này cô tư hay ai đó trong nhà, không ai nói gì về sự liên hệ giữa họ với tôi ra sao, tôi cũng ngại, dù biết chắc có cái gì đó trong chuyện này nhưng, không hỏi.

*

    Phúc dắt xe”vê-lô” ra trước đứng chờ, đường lên đèn, đám người tụ trước sân nhà vẫn còn đó. Tôi chào mọi người ra về, hai anh em chạy đi một khoảng khá xa, họ vẫn còn đứng nhìn theo.

    Qua ngang phố Gia Long, vài ba tiếng đại bác vọng, lẻ loi đâu đó trên miệt trời biên giới. Phố tỉnh chập chững vào đêm.

 

Thuyên Huy

Viết mở đầu cho một chút thật của một chuyện đời có thật

 

 

 

 

 

No comments: