Một đời người
Tiếng còi tan việc nổi lên vang động trong không khí. Lập tức các công việc
trong xưởng đều ngừng lại. Bọn thợ đàn ông với lấy cái áo mũ trên mắc rồi hấp tấp
dồn nhau đi ra phía cửa như một lớp sóng người.
Liên
cùng mấy chị em bạn gái thong thả hơn, vì công việc họ làm xong đã lâu rồi.
Nhìn lại một lần nữa cái thùng giặt đầy quần áo sạch sẽ họ làm trong một xưởng
xe tay bọn thợ con gái ra đến cửa sau hết mọi người. Họ vui vẻ nói chuyện luôn
miệng như những con chim sẻ ngày mùa. Nhưng Liên không thể giữ được cái
rùng mình sẽ rung chuyển thân thể nàng mỗi lần đến trước một chú tây đen cao lớn
ngồi canh cổng và khám các người làm công. Toàn thân Liên cứng lại dưới hai bàn
tay mập mạp đen thủi nắn bóp khắp cả trong ngươi. Nàng nhắm mắt như không muốn
trông thấy cái cười khả ố của người gác và hai con mắt sâu hoắm của hắn ta long
lanh ham muốn.
Ra
đến ngoài, Liên nhẹ hẳn người. Cảnh tấp nập ở ngoài phố làm nàng vui vẻ. Mấy chị
em bạn cùng rảo bước trên vỉa hè, vừa đi vừa nói những câu chuyện trong sở, thỉnh
thoảng làm cho một cô bật lên mấy tiếng cười trong trẻo, ròn rã như tiếng cười
con trẻ. Liên và mấy cô bạn gái của nàng, tuy đã có đến hàng nghìn lần, mà lần
nào ở trong xưởng ra về, cũng thấy vui vẻ trong lòng như một người vừa làm xong
công việc của mình.
Cái
vui vẻ giản dị ấy làm cho nàng quên trong chốc lát những khó nhọc và các ý nghĩ
lo buồn.
Đến chỗ rẽ sắp phải chia tay, tất cả bọn đứng dừng lại dưới gốc cây bàng, Liên
sẽ bảo các bạn:
–
Các chị bây giờ về nhà, chắc chồng con vui vẻ lắm. Chỉ có em là khổ thôi.
Mọi
người nhìn Liên không nói gì. Vì họ biết Liên lấy phải người chồng vũ phu ác
nghiệt, hay đánh đập nàng. Lại thên mẹ chồng cũng ác nghiệt chẳng vừa, hơi một
tí là đay nghiến nàng thậm tệ, đến nỗi cấm cả không cho các bạn lai vãng đến
nhà nàng nữa.
Khi
Liên quay đi, mấy người bạn nhìn theo thương hại:
–
Chị Liên thật là khổ. Đi làm cầm cập suốt ngày để nuôi cả nhà chồng, về nhà lại
bị chồng nó hành hạ.
Cô
Sinh, người nhiều tuổi nhất trong bọn, giọng nói đầy vẻ tức giận:
–
Tôi mà như chị ấy thì tôi bỏ quách đi lấy người khác. Mình đi làm kiếm được
nuôi thân, có phải nhờ vả gì nhà chồng đâu mà sợ.
Một
người khác chép miệng thở dài:
–
Chẳng qua cũng là tại cái số chị ấy vất vả nên mới gặp người như thế.
Liên
một mình thong thả bước đi. Nàng không còn vui vẻ nữa vì sắp về tới nhà. Nàng
buồn rầu nghĩ đến cái cảnh êm thấm trong gia đình của các bạn, khi đi làm về được
chồng con săn sóc đến. Về phần nàng, không phải một cái gia đình mà nàng lui
tơi nữa, chính là một cái địa ngục. Liên không hiểu vì sao chồng nàng và mẹ chồng
đối với nàng lại ác nghiệt, ghét nàng như thế. Có lẽ vì xưa kia cha mẹ nàng đã
bắt người ta phải dẫn cưới nhiều chăng? Nàng đoán có lẽ thế vì mỗi lần chửi mắng
bà mẹ chồng lại nhắc đến chuyện ấy mà đay nghiến nàng.
Liên
thở dài nhớ lại quãng đời nàng từ lúc đi lấy chồng. Bảy tám năm qua, mà Liên tưởng
hình như lâu lắm, hình chư đã hết nửa đời người. Nàng về nhà chồng từ năm mười
bảy tuổi. Tại sao nàng lại lấy người chồng này mà không lấy Tâm, người nàng quý
mến từ thủa nhỏ và bây giờ cùng làm một sở với nàng, Liên cũng không rõ tại sao
nữa. Khi cha mẹ nàng ngỏ ý gả cho Tích, lấy cớ rằng hai nhà vẫn quen biết nhau,
Liên tuy không bằng lòng nhưng nàng vẫn không từ chối. Mà nàng cũng không dám từ
chối cái gì. Nàng tưởng rằng mình sinh ra chỉ để chịu sai khiến mà thôi, không
dám phản kháng bao giờ cả.
Trong
bảy năm ở nhà chồng, nàng chịu bao nhiêu nỗi khổ sở, hành hạ mà không dám kêu
ca. Liên chỉ âm thầm đau đớn. Nàng thương hại cho Tâm đã khổ vì nàng. Khi được
tin nàng đi lấy chồng, Tâm bỏ nhà trốn đi. Cách đây một năm sự tình cờ lại khiến
cho nàng với người cũ gặp nhau làm cùng một sở. Tâm vẫn yêu nàng, và sau khi biết
nàng bị khổ, chàng yêu cầu nàng bỏ chồng cũ để lấy chàng.
Liên
nhiều khi sung sướng tưởng tượng đến cái đời dễ chịu của nàng nếu lấy Tâm.
Nhưng Liên vẫn từ chối. Chính nàng cũng không hiểu tại sao mà từ chối.
Hình
như có những cái lẽ tối tăm làm cho nàng sợ hãi, không dám nhận lời. Liên lờ mờ
thấy rằng nàng không đủ can đảm làm một việc như thế, không đủ quả quyết với
mình để chống lại những cái cay nghiệt gây nên chung quanh nàng. Không phải vì
nàng quyến luyến đứa con lên sáu: nàng không yêu nó vì nó cũng xấc láo như bố.
Nhưng
bỏ chồng bỏ con để lấy Tâm, để được sung sướng riêng lấy mình nàng, Liên cho
như là một việc không bao giờ có thể làm được.
Sáng
nay, vào đến sở, nàng thấy Tâm khác mọi ngày thường. Chàng gọi nàng ra một chỗ
và ứa nước mắt nói:
–
Liên ạ, mai tôi phải đổi đi Saigon, mà đi chưa biết bao giờ mới được về, Liên
nghĩ thế nào? Nếu Liên còn yêu tôi, xin Liên đi hẳn với tôi, chúng ta sẽ xa hẳn
chỗ này. Tôi xin cam đoan làm cho đời Liên được sung sướng. Liên bằng lòng đi,
Liên!
Nàng
chỉ cúi mặt khóc. Khi thấy Tâm thất vọng quay đi, nàng đau đớn, uất ức, như đứt
từng khúc ruột. Hình như từ đây có cái gì gẫy nát không phương vớt lại được
trong cả đời nàng.
Bước
chân vào nhà, tự nhiên Liên thấy lo sợ. Không khí trong nhà nặng nề như sắp có
tai nạn gì xảy ra. Tích và bà mẹ đương ngồi bàn tán, thấy nàng về ngưng lại, mỗi
người ngồi một chỗ, nhưng thỉnh thỏang đưa mắt nhìn nàng. Liên lặng lẽ vào buồng
xem con ngủ, rồi ngồi bên mâm cơm nguội để phần. Nàng và vội vàng mấy miếng
cơm, cố nuốt cho xong bữa.
Bỗng nhiên bà mẹ chồng lại gần, giọng dịu dàng làm nàng ghê sợ:
–
Này cô Liên, thế cô định đi theo cậu Tâm vào Saigon thật đấy chứ?
Liên
giật mình, hỏang hốt đáp:
–
Thưa mẹ, ai bảo mẹ thế?
–
Lại còn ai bảo nữa. Mà cần gì phải có ai bảo tôi mới biết. Thôi, cô có đi thì cứ
thu xếp mà đi đi, đừng ở đây nữa. Phải, cô thiết gì cái nhà này…
Liên
thưa:
–
Mẹ nói oan cho con, chứ con đâu dám thế.
Bà
mẹ chồng lồng lộn lên, xỉa xói:
–
Đừng già mồm nữa, con kia. Có người rõ ràng trông thấy mày đứng nói chuyện với
nó buổi sáng nay, còn chối gì nữa, đồ khốn nạn! Này tao bảo thật: mày tưởng mày
đi thoát được cái nhà này à?
Bà
cụ đay nghiến và riếc móc nàng bằng những lời chua cay. Tích vẫn ngồi trên ghế,
yên lặng không nói gì.
Liên
ứa nước mắt, đặt bát cơm ăn dở xuống chiếu, phàn nàn:
–
Mẹ cứ đặt điều cho con mãi. Thật là ác, không cho người ta nuốt trôi miếng cơm
nữa.
Nàng
nghẹn ngào, buông đũa đứng dậy toan bước xuống dưới nhà. Nhưng có tiếng xô ghế,
rồi một bàn tay nắm chặt lấy cổ nàng:
–
Mày bảo mẹ tao ác à? Không ác để cho mày tự tiện đi theo trai phải không?
Bàn
tay như sắt bóp chặt xoay nàng lại. Liên thấy giáp mặt mình, cái mặt ghê sợ của
Tích, hai mắt đỏ ngầu.
Cái
giận dữ làm tiếng hắn run lên:
–
Con đĩ!
Liên
thoáng nghĩ nét mặt thanh tao của Tâm ban sáng. Nàng khing bỉ nhìn chồng:
–
Buông tôi ra.
Rồi
nàng gục xuống dưới những cái đấm đá nặng nề.
Lòng
ghen ghét làm Tích khỏe thêm lên. Hắn nghiến răng lại đánh túi bụi. Hắn thấy
ghét nàng đến cực điểm. Không phải vì nàng không yêu mà hắn căm tức. Nhưng nàng
lại đi yêu một người khác, như đâm vào lòng tự ái của hắn. Sự ấy không
bao giờ hắn tha thứ được.
Khi
Liên thấy tiếng nói, tỉnh lại, thì đã chiều. Mở mắt, nàng thấy đứa con đứng bên
sợ hãi nhìn nàng.
Liên
vùng ngồi dậy, lo sợ, vì sực nhớ đã mất buổi làm. Nhưng khi cử động, nàng thấy
khắp người đau đớn như giần, và cái quang cảnh buổi trưa lại hiện ra trong trí.
Một
sự căm hờn nỗi dậy trong lòng nàng, Liên nhớ ra ngày mai Tâm phải đổi vào
Saigon. Sao nàng không đi với Tâm được? Ai cấm? Mà tôi gì nàng ở đây để chịu những
nỗi khổ sở như thế này? Phải đi, đi để thoát nơi địa ngục, đi để hưởng chút hạnh
phúc mà nàng có quyền được hưởng ở đời.
Nhưng
đến ngày mai, những điều dự định của Liên tiêu tán cả. Nàng ẵm con ra tiễn Tâm
ngoài ga, rồi để Tâm một mình bước lên xe hỏa mang theo đi cái hy vọng cuối
cùng của đời nàng. Khi đoàn xe đã khuất, Liên thấy bao nhiêu nỗi đau khổ trỗi dậy
ngập lòng. Nàng gục đầu vào chiếc cột sắt, rồi oà lên khóc.
Ngày
nọ nối tiếp ngày kia, Liên lại vẫn chịu cái đời khổ sở, đau đớn mọi ngày. Cái mộng
một cuộc đời sung sướng với Tâm, Liên buồn rầu cho như là những vật tốt đẹp mà
nàng thấy bày trong tủ kính các cửa hàng, những vật quý giá mà nàng tưởng không
bao giờ có thể thuộc về nàng được.
Thạch
Lam
No comments:
Post a Comment