Trối Trăng, Tự Tình
Tôi đang bực tức và bất mãn, giận lấy mình, nhưng khó nói nên lời, đành gõ máy giấc trưa, gởi ấm ách cho xì ra hơi, xả xú bắp, lông lông đỡ tức.
Năm rồi, tôi ưng cho xuất bản hai
tập nhỏ, viết ứ đọng từ lâu, nhưng khi in thành sách, tôi đã bị sửa văn, thiến
của tôi bộn bàng, người sửa văn, vốn có học với tôi vài niên, nay có bằng Hán học,
và tuân lời ông ra vốn cho máy in chạy và có lịnh của bề trên, nên văn tôi bị
thiến. Tôi dùng chữ “văn” đây là tạm bợ, và nên nói lại, những gì tôi viết ra,
họ đốn không nương tay, duy tôi là thằng chơi đồ cổ, xin hỏi tỷ như khi chưng một
lục bình dịp tết, bình hoa vẫn có xen kẽ đôi lá lơ thơ cho dễ coi, rồi người mướn
tôi trưng bày, đã rút tỉa những hoa lá phụ, rằng cho thêm gọn thêm xinh, nhưng
về mặt mỹ thuật, xin cho tôi tỏ ý kiến rằng làm như vậy, bình hoa sẽ trơ trẽn,
nhứt là trái ý của tôi, vả lại theo như tôi hiểu và tỉ thí, văn pháp, người xuất
bản nào đụng chạm đến bao giờ.
Nói sơ sơ để tỷ ví, có nhiều câu
tôi cho là đắc thể, tôi rặn è è lâu hoắc hoặc đó là lời nói của những nhà có
kinh nghiệm đã rỉ tai tôi, và tôi cố ghi lại vào bản thảo, đều bị bôi bỏ, chê
là rườm rà, nhưng quên rằng đó là những cái mốc để đánh dấu thời đại, như giá
vàng, ngày mua, người bán, nay lượt bớt... khiến cho hiện nay, có một cuốn của
tôi được tái bản, nhưng bán rất chậm, vì khách chơi cổ ngoạn vẫn tìm sách cũ bản
của tôi và để ế bản của kỳ nhì (không phải tự tôi cho in) tuy trong ruột sách vẫn
y chang, duy ngoài bìa đã thay đổi và thay thế một cách ngu dốt nên sách bán
không chạy...
V.H.S.
(4-3-1993)
Trích từ trang 53 và 54 trong cuốn “Tạp Bút Năm Quí Dậu, 1993 – Di Cảo Vương Hồng Sển” do nhà xuất bản Trẻ phát hành năm 2012 tại Sài Gòn – Việt
Nam)
Tết Và Tôi
Tôi xin nói Tết và tôi. Thằng tôi
là đáng ghét, nhưng phải nói, và xin kể một chuyện không tốt, gọi xả xú bắp để
bước qua năm Dậu – con Gà:
Hôm ấy là hai mươi chín tháng chạp
thiếu, lối mười giờ khuya, thiên hạ đang rần rần mua vui buổi chợ đêm nơi Bến
Thành, và tôi đang thơ thẩn đưa một bạn gái về nhà đường Farinole, nay đổi gọi
Đặng Trần Côn.
Nàng là một bô-tê, vì chữ hoa
khôi chưa có. Tóc đỏ hoe hoe, ăn nói có duyên, nhà ở hẻm chẹt nầy, chuyên nấu
cơm tháng cho mấy thầy, và tôi chịu miệng, đầu tháng tới sẽ cho người xách
gào-mên (ngoài kia gọi cầu mền), lãnh phần đem về, nhưng bữa nay phải cho tôi
trước xem nhà, sau cho thử bất thình lình một dĩa lập-là cho rõ tài ngự thiện.
Hai đứa cặp kè đang đi cà rịch cà tang trên đường Lý Tự Trọng, pháo nổ điếc
tai, và trận mưa buổi chiều còn đọng nước... Bỗng Mười nói:
- Anh S., nước dơ quá,
ướt giày tôi hết.
Tôi đang xách tay một gói thịt
nguội, vừa mua đùm đề, nào ba-tê nào gà ướp lạnh, thêm một chay sâm banh hiệu
Veude Amiot giá chín cắc bạc, mình đang hai tay không rảnh mà “con nầy” làm
khó, chê dơ chê bẩn... Tôi vụt đáp: “Lưng đây nè! Lại đây, cõng cho! Mà phải chịu
khó xách dùm mấy món nầy!” Tôi nói nãy giờ còn dài quá chớ sự việc xảy ra ngắn
xủn! Qua khỏi vũng nước cũ vừa thấy cửa phố của Mười. Tôi đứng thẳng lưng, chờ
Tóc Đỏ bước xuống. Nhưng vẫn đánh đeo và ngâm giọng Bạch Vân, Hồng Vân gì gì
đó. Ngâm rằng: “Chuối cau năm nải một quày! Mặt mầy không đáng xách giày tao
đi!”
- Con nầy hỗn! Chưa
chi nó đã trèo đèo!
Tôi ểnh ngực cho rớt xuống, và miệng
hát giáo đầu giọng mở màn: “Nghe đây!”
- “Lưng vừa vắt L... mầy
hăm hở! Tay cầm xúc xích thung thăng!
Chốn chiến trường tớ vẫn nhát
gan! Nơi lộ vắng, thay hồ tay bốc!”
Rồi tôi bốc thiệt và bỏ ăn Tết, bỏ
chai rượu, bỏ gói thịt, về nhà rửa tay và mang tiếng ngày nay “học giả”, xin
đính chánh “giả chớ không thiệt”.
V.H.S.
(18-12-1992)
(Trích từ trang
21, 22 và 23 trong cuốn “Tạp Bút Năm Quí Dậu 1993 – Di Cảo Vương Hồng Sển” do
nhà xuất bản Trẻ phát hành năm 2012 tại Sài Gòn – Việt Nam)

No comments:
Post a Comment