Wednesday, December 10, 2014

Nơi Dòng Sông Lẻ Bạn - Thuyên Huy


 

Nơi Dòng Sông Lẻ Bạn

 
(Để tặng một người bạn tên Hân mà tôi đã không gặp lại từ những ngày cuối hè năm 1969)

 

                                                                   

    Từ bên này cu đò, tôi có th nhìn thy rõ mn mt khói cơm chiu nhà Hân ta trng như sương sm trên my ngn cây cau vàng lá. Tôi thích nht là bui sáng đihc. Tôi thường dy tht sớm, ra cu đò ch Hân t bên kia sông, theo chuyến đò ngang ca bà Tư, ri cùng nhau đi b đến trường, ngang qua cái quán nước p p đu ch, không quên mua cho được my cái bánh tay heo giòn thơm mùi m. Nhà Hân đu xóm nh, bên kia cù lao, cách ph chợ nhà tôi mt dòng sông. Dòng sông và cái cu đò cũ k này đã cho hai đa tôi không biết bao nhiêu là k nim. Mi ln mưa đ bên kia sông là tôi thy lòng mình bun man mác nếu bên này tri sáng rc. Tôi thích bui sáng bao nhiêu thì tôi li ghét bui chiều by nhiêu.
Tôi ghét c
cái trng trường treo lũng lng cui hành lang lp nht. Cái chia tay tan trường ngn ngi ca bui chiu bun bun làm sao. Chân đa nào cũng bước ngp bước ngng, không chu xung đò, bn rn không chu b đi khó mà quên đượ
c.
    Ba Hân mất sm t thu nào, lúc Hân còn nh xíu. M Hân, bác Diu đã vt v

ch
t chiu nuôi con trong cái nghèo quanh qun. Tôi sinh ra may mn hơn, cha m gia cnh tương đi khá gi nhưng tôi không có được cái nhà chòi làm bng lá da, nm khiêm nhượng cuối vun thơm hương cau kỳ diu. Cái nhà chòi va đ cho hai đa ngi ôn bài và hát ca dao nh ơn cha m. Tôi ăn cơm vi tht kho dưa giá nhưhg li thèm tô cá lìm kìm kho cay thơm mùi đt nung khó t. Cũng như Hân,tôi thương làm sao tiếng mưa rơi l loi êm đềm trên mái tranh già nua hơn tiếng mưa ào trên mái ngói ca khu nhà ngói ph ch. Khói cơm chiu nhà Hân tan dn ri mt hút đâu đó. Đêm chm chm xung t phía bên kia chân tri xa. Đám con nít tm sông n ào t xế chiu đã v nhà t lâu lm ri. Nước sông chảy chm hơn trong cái vng lng cui ngày. Tôi tr li nhà lng l.
    Gi
a thu, hàng cây bàng quanh sân trường bt đu rng đy lá úa. Cái chm thu lành lnh theo tng cơn gió heo may v mi sáng. Cô giáo Chiêu thường cho hc trò chúng tôi đi nht lá bàng, gom lại cui sân, gn lp hc đt lên sưởi m. Chúng tôi ngi quanh, nghe cô ging bài Bc Bình Vương hay chuyn Con Rng Cháu Tiên ca mt thi lp nước cho đến khi nng lên gn hết na sân trường.Trường chúng tôi tuy nghèo nhưng đy p tình thương cô thy và bè bn. Cô Chiêu cô Quỳnh đã b ra không biết bao nhiêu công lao đ trng bông Vn Th quanh sân trường cho kp mùa Tết đến. Thy T thy Quân lúc nào cũng tươi cười dù có tp cho chúng tôi đánh bóng bàn mt mõi vì đa nào cũng d t. Tiếng thầy cô ging bài lúc nào cũng êm êm như tiếng lúa rì rào sáng sm trên đám rung quanh hông trường hay tiếng sáo diu căng gió trên tri xanh ca nhng ngày đu hè rc n
ng.
    Hè v
, tiếng ve su kêu não nut trên hàng phượng già cui sân, làm cái vng lng của sân trường càng thêm lng vng. Thy cô đã v ngh hè vi gia đình  mt nơi nào xa xa đó. Hc trò bn tôi bt đu bày v trò chơi tung tăng không biết mt. Ngoài đôi ba ngày phi theo ba m đi thăm h hàng mit dưới Gò Du H hay ngược lên Long Hoa, hình như tôi vi Hân chưa h ri nhau na bước. Đám bướm có l đã phi kh nhiu vi chúng tôi khi bay lượn trên hàng bông bp đ. Hân thích đui bt cho được, đem ép vào tp cùng vi đ loi hoa di. Tôi ging như Hân, hai đa không thích hoa phượng vì chúng tôi cho nó là biểu tượng ca bit ly ca ngăn cách. Hai đa theo đám bn ra đng bt cá lia thia đem v cho chúng nó đá nhau cho đến khi nào thm mt. Chưa k là r nhau đi hái i hoang, đem xung chm ăn vi mui ht. Hân thường r tôi lân ngi lng im trên khu đồi có nhiu hoa sim tím. đó, chúng tôi có th nhìn rõ được bóng mt tri ln t phía chân tri xa, đ cùng nhau ước mơ mình s là chim đi bàng rng cánh. Tôi cũng thường hay theo m Hân chèo ghe hái bông súng. Bên cnh đám hoa sen rc r đ, đám bông súng d thương khép nép cúi mình khiêm tn. Hân thường ví mình là bông súng nh nhoi bên cnh m là cánh sen vĩ đi. Tôi chưa h nghĩ ra điu đó, thế mi biết là ti sao Hân hay nhc ti m nhiu.


     Rồ
i thì mùa hè cũng đi qua như nhng mùa hè năm trước. Sân trường li rn rã tiếng nói tiếng cười. Thy cô tr li vi thiên chc ca mình, cái thiên chc rng ngi đã có t khi con người tìm ra sách v. Tiếng trng li chp chùng vô lớp ra v. Tôi cũng thc dy sm ra ch Hân cu đò, ri cũng mua bánh tai heo mc dù năm nay đã ln hơn năm trước. Cuối năm lp nht, chúng tôi phi hc nhiu hơn đ chun b thi vào trung hc. Nghe thy cô nói v cái lp đ tht ca trường trung hc tnh sao mà thích quá. Nào là chúng tôi phi mc đng phc mi ngày, áo trng qun ka ki xanh dương vi giày ba ta trng, nào là s hc nhiu thy cô trong ngày ch không phi mt người như bây gi. Trường trung hc tnh ln lm vì mi tnh ch có mt cái mà thôi. Lớp hc đ ch, trên lu dưới đt. Hành lang thơm phc tường vôi, nht là hc trò đông vô s k. Hân đã tng ước mơ s thi đu vào trung hc cũng như tôi nhưng ri mình s nh nhà vô hn. Nh đ th vì t ngày đó mình s là người phương xa, l loi theo kiếp đi tr.
    Nhữ
ng ngày gn cui năm hc, m Hân đau nng. Ba m tôi c gng đưa bà đi nm bnh vin nhưng tt c không qua được đnh mnh. My ngày sau m Hân mt. Còn cái đau thương tt cùng nào hơn khi đoá sen che nng đy mưa cho cái bông súng nhỏ nhoi đã úa tàn rã cánh. Cái bông súng Hân phi biết làm sao đây trước cái nng hung tàn ca mt tri và cái mưa bão bùng cung lũ ca gió lc. Bà con trong xóm ai nấy ngm ngùi tin đưa m Hân v nơi an ngh cui cùng trong khu nghĩa trang nh lưa thưa cui chân cái đi mà hai đa tôi thường lên ngi nhìn mt tri ln. Tôi biết là bà s không ng yên lành. Tôi ôm Hân khóc như chưa tng được khóc trước m. Chúng tôi ch biết khóc mà không biết gì khác na. Như s phn đã đnh trước, sau đám tang đôi ngày, Hân sửa son theo người dì bà con v trên Cm Giang vì đây Hân không còn có ai na.
    Ngày chia tay, hai đ
a li khóc như đã khóc trước m m Hân. Cái cu đò cũ   k bây gi hình như run ry hơn . Nước sông chơt dng hn li. Hân tng cho tôi cun tập có ép bướm và hoa di mà Hân coi là mt báu vt. Cái nhà chòi qunh qu nín thinh, du chân hai đa ra vào ri s tan đi theo nng mưa ca tri đt. Con chim đi bàng rng cánh trong mơ ước ngày xưa đã gãy cánh mt mình trên ngn đi đy bông sim tím. Tôi đưa cho Hân tm hình đen trng ca hai đa chp chung vi cô Chiêu trong ngày phát thưởng cui năm. Hân ôm tm hình vào lòng ri vt chy theo dì Hân xung đò đ đón tàu ln xuôi v Long Thun. 
Tôi nức n gi Hân, ba m tôi níu tay gi li. Qua cái l m ca sương sáng sm, tôi thy Hân đng vy tay giã bit cui đò ri khut mt. Dòng sông cun cun chy, dường như mun cun trôi chiếc đò đi nhanh hơn đ ni bun mt bn ca hai đa tôi đng kéo dài thêm na.
    Tôi chia tay Hân t
đó. Dòng sông cách ngăn hai bên nhà tự nó có l là mt đnh mnh. Bên cù lao xóm nhà Hân đã không còn khói cơm chiu quyn trng. My ngn cau già cũng đã rng lá t lúc nào. Và cũng t đó, tôi không còn thp thm ra cu đò ch con đò bên kia sông bui sáng.

 


Thuyên Huy

 

Hai Sắc Hoa Ti Gôn - TTKH


Hai Sắc Hoa Tigôn

 




 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

 
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng

 
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng : Hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

 
Thủa đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Mầu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biết suy

 
Ðâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm qúa tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

 
Từ đãy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn gía đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

 















Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn dấu trong tim bóng một người

 
Buồn quá! Hôm qua xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như mầu máu thắm pha

 
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thua trước rất xa xôi
Ðến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

 
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gío về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sống đứng ngóng đò

 
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng


TTKH

 

 

Tuesday, December 9, 2014

Phú Quốc Thân Thương - Hồ Nguyễn, Khôi Nguyên


 Phú Quốc Thân Thương

 

 

Quốc đảo vươn nhô gia biển trời,
Tàu bè lưới cá bủa muôn nơi.
Bãi Sau cát trắng mơn man dáng,
Bến Trước lều tranh nóc điểm khơi.
Dinh Cậu đưa thân xô sóng biển,
Bến ghe hẹn điểm cá tôm mời.
Nam Kỳ cuối nẽo miền thân thiết,
Phú Quốc yêu thương chẳng đổi dời.
                                          
 Hồ Nguyễn
 
HỌA
 
Đảo Phú Quốc
 
 
Hà Tiên gió núi giỡn mây trời,
Hai  rưỡi giờ đi sẽ đến nơi.
Phú Quốc còn tên "Hòn Đảo Ngọc",
Dương Đông thị trấn"Khách Ngàn Khơi"
Tiếp Viên du lịch ân cần đón,
Đại Diện ngành ngư hớn hở mời.
Sóng dậy biển đông, không khiếp sợ,
Tình yêu đất nước đố ai dời!
                                           
Khôi Nguyên
 
* Kính mời quý vị và các bạn họa cho vui! (HX)

Tản Mạn Chuyện Hai Bà Trưng - vhp.Hạ Vũ


Tản Mạn Về Chuyện Tuẫn Tiết của Hai Bà Trưng

 


         Xuân về, nhớ những Mùa Xuân Oai Hùng của dân tộc Việt Nam.  Ngược dòng lịch sử, chúng ta có Mùa Xuân Đống Đa 1789 Quang Trung phá giặc Thanh; Xuân 1288 Trần Hưng Đạo với chiến thắng Bạch Đằng; Xuân 1077 Lý Thường Kiệt thắng Tống trên sông Như Nguyệt; Xuân 981 Lê Hoàn thắng Tống; Xuân 939 Ngô Quyền với chiến thắng Bạch Đằng Giang thứ nhất, chấm dứt hơn một ngàn năm Bắc Thuộc; Xuân 542 Lý Bí thắng nhà Lương dựng nước Vạn Xuân; Xuân 248 Triệu Thị Trinh khởi binh  đánh giặc Ngô; và Mùa Xuân 40 Hai Bà Trưng đuổi quân xâm lược ra khỏi nước Nam dựng nền độc lập. Có thể nói hai Bà Trưng là hai nữ anh hùng đầu tiên của Việt Nam đã mở đầu cho trang sử Xuân Chiến Thắng của dân tộc Việt.

 Nền độc lập do Hai Bà Trưng đem lại cho dân tộc tuy không lâu, chỉ được ba năm nhưng tinh thần bất khuất, quyết tâm chiến đầu giành độc lập, tự do cho dân tộc của Hai Bà bất diệt, nêu gương sáng đời đời cho con cháu. Hai Bà đã chiến đấu kiên cường với giặc. Thế cùng lực kiệt Hai Bà đã tự tử chứ không đầu hàng cũng không để giặc bắt.

 Sách báo ngày nay con cháu viết về cái chết của Hai Bà mỗi người viết một kiểu khiến tôi bị "tẩu hỏa nhập ma" và phân vân không biết.

 
1. Hai Bà Trưng chết kiểu nào?

     Khi tôi nêu thắc mắc này, nhiều bạn đọc sẽ thầm mắng: "Đặt câu hỏi tào lao.  Ai mà không biết Hai Bà Trưng nhảy xuống sông Hát tự tử vì không muốn lọt vào tay địch.  Bà này đặt câu hỏi như vầy có lẽ từ hồi Tiểu Học cho đến hết Trung Học hễ tới giờ Sử là ngủ gục hay trốn học đi chơi với kép cho nên không biết điều đó."  Xin thưa, khoan khoan đừng mắng vội.  Tôi có lý do để thắc mắc.  Tôi biết Hai Bà tự tử     (nghĩa là tự mình giết mình chết, không để ai giết chết mình) nhưng Hai Bà chọn tự kết liễu đời mình theo kiểu nào?

     Có người viết Hai Bà nhảy xuống sông Hát tự tận自盡 Hai Bà nhảy xuống sông để tự chấm dứt sự sống của chính mình thì cũng đúng thôi (tận: chấm dứt).  Nhưng có cả báo viết rằng Hai Bà Trưng nhảy xuống sông Hát tự vẫn    .  Ôi chao!  Hai Bà muốn chắc chắn được chết, vì sợ tụi Tàu vớt Hai Bà lên rồi chém đầu nên Hai Bà thực hiện hai động tác tự tử một lúc để "xí hụt" tụi bây chơi.  Đó là vừa nhảy xuống sông vừa cầm gươm tự cứa cổ mình (tự vẫn: tự cắt cổ chết), nhưng mà tôi không thấy sách sử nào viết như vây.

    Có người còn cho Hai Bà có phép thần thông hơn xa những đại hiệp của Kấm Dùng xếnh xáng (Tiên sinh Kim Dung chuyên viết tiểu thuyết kiếm hiệp) mà viết rằng Hai Bà nhảy xuống sông Hát tự ải 自縊 (tự ải: tự treo cố chết).  Không thấy sách sử nào viết giữa dòng sông Hát có cây cổ thụ hay có cây cầu treo để mà cột dây treo cổ.  Mà dù có đi nữa, con người bình thường chúng ta làm sao mà thực hiện được?  Từ cổ chí kim có lẽ chỉ mỗi Hai Bà Trưng trong tiểu thuyết dã tưởng của ai đó mới thực hiện được những động tác này mà thôi.  May quá, ngày xưa chưa có ai chọn cái chết bằng cách tự tẫm dầu/xăng rồi bật quẹt lửa để đốt chính mình, có lẽ lúc đó chưa có xăng, dầu  nên không ai cho Hai Bà Trưng nhảy xuống sông Hát tự thiêu 自燒!!!

    Tôi chỉ biết sách sử ghi rằng Hai Bà Trưng chọn cái chết bằng cách nhảy xuống sông Hát để kết liễu đời mình.  Như vậy thì chúng ta phải nói là Hai Bà nhảy xuống sông Hát tự trầm    (tự  dầm mình xuống nước mà chết) hay dùng những chữ chung chung là tự tử, tự tận, tuẫn tiết.


2. Nơi Hai Bà Trưng tự trầm 

     Theo sách sử của Tàu và ta-ngày-xưa (viết bằng chữ Tàu) ghi chép con sông nơi Hai Bà tự trầm là Hát giang.  Giang nghĩa là sông.  Hát giang là sông Hát.  Ta-ngày-nay có chữ viết theo mẩu tự La-tinh để ghi lại tiếng nói của chúng ta.  Xin viết: hoặc sông Hát (thuần Việt) hoặc Hát giang (Hán Việt), đừng trộn lẫn cả hai thành "sông Hát giang,"  Tương tợ như vậy nên viết: sông Hương hoặc Hương giang, sông Cửu Long hoặc Cửu Long giang, sông Bạch Đằng hoặc Bạch Đằng giang, sông Hồng hoặc Hồng hà (hà: có nghĩa là sông) vân vân.

 
3. Các kiểu tự kết liễu đời mình

     Nhân nói về các kiểu tự kết liễu đời mình, xin được lan man viết thêm về việc tự chọn cách chết cho chính mình của các tướng lãnh VNCH vào Tháng Tư Đen 1975.  Các Tướng Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Lê Nguyên Vỹ đã dùng súng kết liễu đời mình.  Các vị này đã tự sát  自殺 (Tự sát: dùng binh khí mà tự giết mình. Chữ sát: thuộc bộ 'thù'.  Thù: là cái thù, một thứ đồ binh dài một trượng hai thước, không có mũi nhọn).  Vậy xin quý vị đừng cho các Tướng này tự vẫn.  Sai sự thật làm buồn lòng các tướng.

Hai Tướng Phạm Văn Phú và Trần Văn Hai uống thuốc độc tự tử, xin đừng cho hai vị này tự sát, tự vẫn, tự ải, cứ viết hai vị Tướng này uống thuốc độc tự tử hoặc tuẫn tiết   Nếu dùng chữ tuẫn tiết   (vì tiết nghĩa mà chết) thì đẹp vô cùng.

    Vài hàng lan man, lẩm cẩm.  Nếu có sai sót xin quý vị bổ sung.

 

vhp.Hạ Vũ

 

 

 

 

 

Mai Này Tôi Chết Đi - Thuyên huy


Mai Này Tôi Chết Đi

 


 
 
 
 
 
 
 
Mai nếu xa đời tôi bỏ đi
Lần đi không hẹn một ngày về
Xin đừng chôn tôi vào mộ lạnh
Đốt lấy tàn tro xác vô tri

 
Xin để hồn tôi được ngủ yên
Thiên thu không còn nữa  ưu phiền
Đừng khắc thương yêu vào bia mộ

Để mãi tôi người không có tên

 
Đừng vội tiễn bằng khăn trắng tang
Tắt đi đóm lửa nến  đôi hàng

Hoa trắng mai này rồi cũng úa

Đâu có vui gì ở nghĩa trang

 

Còn những  nợ đời chưa trả xong
Xin cho tôi hẹn kiếp sau cùng

Lúc đó không còn là nghiệp chướng
Cuối cùng mình cũng đến hư không

 

Tôi sợ hẹn người ở kiếp sau
Sợ mình phải làm lại từ đầu

Yêu thương cho mấy rồi cũng thế
Rồi  lại một lần ta bỏ nhau

 

Xin gởi tro tàn theo gió Thu
Tôi đi người ở lại đừng chờ

Hồn tôi từ đó bay về hướng
Hướng mặt trời lên thuở hoang sơ

 
Thuyên Huy