Tuesday, August 2, 2022

Có Ai Hiểu Được Xin Trả Lời Giùm! - Phuoc

CÓ AI HIỂU ĐƯỢC, XIN TRẢ LỜI GIÙM!!!

Cho tới tận bây giờ tôi vẫn không thể hiểu nổi tại sao có những khác biệt quá lớn giữa người miền Nam và miền Bắc VN đến như vậy.




 

- Ở miền Nam mà cụ thể là Sài Gòn có rất nhiều những quán cơm O đồng ở tất cả các quận huyện , còn ngoài Bắc thì không , ở Hà Nội hầu như không có. Dù hiện nay người dân Hà Nội rất giàu thậm chí giàu hơn cả Sài Gòn.

- Ngay cả người ăn xin ở Sài Gòn cũng vui vẻ chỉ đường khi được hỏi ... trong khi ở Hà Nội họ rất khó chịu cảm thấy bị làm phiền thậm chí cánh xe ôm lấy 10.000 đồng cho mỗi lần chỉ đường!?

- Hà Nội được ưu tiên xây dựng hệ thống giao thông hiện đại , nhưng với Sài Gòn là đầu tàu kinh tế , đã được chú*ng minh là mỗi 1 đồng đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng sẽ mang lại 10 đồng từ đầu tư và sẽ là 100 đồng lợi nhuận sau 10 năm nhưng vẫn không được đầu tư là vì sao ? Có phải vì là thủ đô nên được ưu tiên dù mang lại hiệu quả kinh tế rất thấp ?

- Vì sao giới showbiz chỉ có Nam tiến để phát triển sự nghiệp mà không bao giờ có Bắc tiến?

- Vì sao câu hỏi "mày biết bố mày là ai không ?" chỉ có ở miền Bắc , còn miền Nam thì không, một câu tương tự cũng không ?

- Vì sao nón cối rất được ưa chuộng ở miền Bắc, còn ở miền Nam thì tuyệt nhiên không ai dùng thậm chí khi vào Nam thì người miền Bắc có mang vào cũng vứt nó vào xó nhà chứ không bao giờ đội nó đi ra đường !?

- Tỷ lệ người miền Bắc sở hữu xe hơi cao hơn người miền Nam rất nhiều dù thu nhập đầu người ở miền Nam luôn cao hơn miền Bắc ? Tỉnh nghèo nhất nhì Việt Nam là Nghệ An lại là tỉnh sở hữu xe hơi cao nhất nước ?

- Tại sao cho tới tận hôm nay chỉ có người từ miền Bắc di cư vào Nam để lập nghiệp mà không ai từ miền Nam di cư ra Bắc ?

- Tại sao đồng bằng sông Cửu Long là vựa lúa gạo , là nguồn cung cấp thủy hải sản , trái cây lớn nhất cả nước lại ít được đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng giao thông nhất cả nước ?

- Và thắc mắc lớn nhất là tại sao Sài Gòn phải cống nạp đến 82% tổng thu ngân sách hàng năm cho Hà Nội một cách vô lý như vậy mà không một ai thắc mắc hay phản đối vì đây là tỷ lệ cao nhất thế giới ?

Ai đang sống và hiểu về tình hình ở Việt Nam, làm ơn giải thích cho người ở xa được hiểu là tại sao không (?)

 

Phuoc

304Đen – llttm- BCT 

Chiếc Lá - Tiểu Thảo

 CHIẾC LÁ




 













Bây giờ mình ở đâu
Ngoài kia heo may gọi
Sợi tóc đời thêm rối
Mất nẻo về năm xưa

Bây giờ trời sắp mưa
Quên chiếc dù màu tím
Chắc rằng nơi em đến
Sẽ ướt niềm bơ vơ

Chiếc lá rơi tình cờ
Giật mình , đau cánh gió
Ý thơ nào trong đó
Lại… bùi ngùi tim em
Phố sang mùa , buồn thêm
Những con đường cúi mặt
(Tì dấu chân đã mất
Một Thu miền rất xa ?)

Dòng sông của hôm qua
Chảy vào lòng quá khứ
Nhánh gầy đang cố giữ
Những… bến bờ hư vô

Người lạc người , trong mơ
Giữa đời lên tiếng nấc
Trời buông tay , rời đất
Khóc , vỡ òa cơn mưa

Bây giờ thơi đón đưa
Con phố nhìn , mắt lạ
Cuộc tình như chiếc lá
Đã nhuốm vàng suy tư

Tiểu Thảo

Một Bài Thơ Mất Dạy - Phạm Cao Dương

 

MỘT BÀI THƠ MẤT DẠY!




 

    Trong ít ngày qua, khi kiểm điểm và sắp xếp lại sách vở, thư từ, tài liệu để sửa soạn về cõi, khỏi làm phiền con cháu, người viết tìnhcờ tìm lại được thư của một người bạn thân viết cho từ một trại tị nạn Đông Nam Á.Người bạn đó là nhà giáo kiêm nhà báo Nguyễn Quốc Hùng, bút danh là Thầy KhóaTư của tờ Diều Hâu của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa ở Saigon thời trước năm 1975. Bạn tôi xuất thân từ một gia đình Nho giáo. Anh là con một vị huấn đạo, một học quan trong chế độ xưa nên rất giỏi chữ Hán và chuyên dạy Quốc Văn cho các trường trung học ở Miền Nam với nhiệm sở chính là Trường Trung Học Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho. Nhưng khác với các giáo sư Quốc Văn khác, anh không chỉ chuyên dạy Quốc Văn mà còn viết văn, viết báo, dịch truyện cổ từ chữ Hán sang tiếng Việt như Kim Bình Mai, Hồng Lâu Mộng, chưa kể tới Từ Điển HánViệt.

    Mặt khác, anh cũng giỏi nhạc và chơi đàn lục huyền cầm Hạ Uy Di rất điêu luyện. Chính anh là người đã giúp cho tôi biết ít nhiều về nhạc mới Việt Nam, đặc biệt là nhạc tiền chiến mà cho tới khi biết anh, vì chỉ lo học hành, tôi hoàn toàn mù tịt, cũng giống như một bạn nhà giáo khác trước học cùng lớp với tôi, Giáo Sư Sử Địa Nguyễn Khắc Ngữ, người đã đưa tôi vào con đường nghiên cứu và xuất bản sách. Chưa hết, trong các lối văn anh viết, bạn tôi rất giỏi về các thể văn cổ như thơ Đường, phú, văn tế, câu đối... mà anh viết một cách trôi chảy, dễ dàng không khác gì các nhà Nho ngày xưa với niêm, luật, đối âm, đối ý... rất chỉnh, khó có ai thời thập niên sáu mươi, bảy mươi của thế kỷ trước và sau này có thể làm được. Chính vì vậy hồi trước năm 1975, tôi đã thu thập một số thơ văn anh để giúp anh phổ biến nhưng không thành. Như một cơn hồng thủy, Biến Cố 30 Tháng Tư 1975 đã xóa đi tất cả.

    Trong thư viết cho tôi, Thày Khóa Tư có gửi kèm cho tôi bài viết nhan đề “Giai Thoại Thi Ca Thời Đại” và yêu cầu tôi phổ biến. Bài viết nói về bài thơ nhan đề Đề Miếu Hưng Đạo Vương truyền tụng là do Hồ Chí Minh làm khi ông này viếng thăm Đền Kiếp Bạc hồi đầu kháng chiến chống Pháp.

Đền Kiếp Bạc ở Chí Linh, Hải Dương, nơi thờ Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn

 

Thư bạn tôi viết đã lâu, ngót bốn thập niên trước, chữ rất mờ nhưng giá trị vẫn còn, nay tìm lại được, thể theo lời bạn, tôi xin sao lục gửi tới các quý vị thân hữu quen biết anh, đồng thời cũng xin gửi tới quý vị yêu lối thơ xướng họa của cổ nhân, có dịp nhớ lại sinh hoạt một thời, nay chỉ còn là vang bóng. Bài viết nguyên văn như sau:

Giai Thoại Thi Ca Thời Đại

Thầy Khóa Tư

    Khóa tôi lúc mới ở trại tập trung cải tạo ra, được một anh bạn nhà văn đọc cho nghe một bài thơ của Hồ Chí Minh. Khóa tôi nghe xong bài thơ mà tay chân bủn rủn cổ họng tắc nghẹn, vì nó thuộc loại cực mất dạy, tối mất dạy, có lẽ do tên “phản động” nào làm rồi gán cho “Hồ Chủ Tịch Vĩ Đại” để tuyên truyền bậy chăng. Anh bạn tôi tức quá, tìm cho bằng được số tạp chí Văn Học Nghệ Thuật có đăng bài thơ đó dí vào mũi tôi. Thì ra, hồi Việt Minh đánh Pháp, họ Hồ đi ngang đền thờ Đức Trần Hưng Đạo, ghé lại đề thơ như sau:

Suy ra tôi bác cũng anh hùng,

Sau trước cùng chung giữ núi sông.

Bác đuổi quân Nguyên thanh kiếm bạc,

Tôi xua giặc Pháp, ngọn cờ hồng.

Bác đưa dân tộc qua nô lệ,

Tôi dẫn năm châu đến đại đồng.

Bác có khôn thiêng cười một tiếng,

Giùm tôi kháng chiến sớm thành công.

 

    Thật là giấy trắng mực đen, Khóa tôi hết ý kiến. Anh bạn nhà văn phạt Khóa tôi bằng cách bắt làm bài họa. Kể ra, đây là bài thơ niêm luật chỉnh tề, vần đối chững chạc. Hay nhất là hai câu thực, từ ngữ sống động, hình ảnh hào hùng. Nhưng không phải vì thế mà khó làm bài họa. Lấy thơ để họa thơ là chuyện thường tình, khó là ở chỗ lấy ý mà chọi ý. Về vụ này, với bài thơ của họ Hồ thì Khóa tôi xin chịu thua trước. Họ Hồ coi Đức Thái Sư Thượng Phụ Thượng Quốc Công Bình Bắc Đại Nguyên Soái Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn là chỗ bạn bè quen biết, xưng hô “tôi tôi bác bác” thì Khóa tôi phải gọi họ Hồ bằng đại danh từ gì cho tương xứng? Họ Hồ lại còn tự khoe là trên cơ Đức Hưng Đạo, vì họ Hồ ở tầm vóc quốc tế, còn Đức Hưng Đạo có tầm vóc quốc nội, thì Khóa tôi phải so sánh cách gì cho xứng?

    Thôi thì, thật thà là cha quỷ quái, Khóa tôi cứ chuyện mình mà nói, cứ đem mình ra so sánh với họ Hồ. Khóa tôi với họ Hồ có chỗ giống nhau là trước sau cùng vượt biên, chỉ khác nguyên nhân và mục đích là khác (về kết quả thì họ Hồ đã vượt biên thành công, nhờ làm cu ly bồi tầu cho Pháp, còn Khóa tôi thì chưa thành công mà thôi).

Bài họa của Khóa tôi như sau:

Đề Lăng Hồ

 

Cu ly bồi bếp cũng xưng hùng,

Tao thẹn cùng mày một núi sông.

Tao trốn nguy cơ bầy quỷ đỏ,

Mày xua dân tộc đống than hồng.

Tao mua hạnh phúc chừng năm lượng,

Mày bán giang san được mấy đồng?

Hòm kiếng mày nằm sung sướng nhỉ?

Coi chừng chỉ một phát thần công.

 

Tất nhiên, như đã thưa trước bài họa còn thua xa bài xướng, phê bình từng chi tiết là phần quyền của độc giả. Khóa tôi chỉ cầu xin Đức Hưng Đạo Đại Vương mỉm một nụ cười thôi.

Thầy Khóa Tư

 

Mặc dù quá trễ, nhiều người lẽ ra tôi phải chuyển bài này tới tận tay ngay khi nhận được theo ý Thày Khóa, trong đó có nhiều người không còn nữa, tôi vẫn xin được sao lại ở đây để gửi chung tới quý vị độc giả, đặc biệt để quý vị nào còn yêu lối thơ xướng họa của người xưa có thêm một giai thoại liên hệ tới lịch sử nước nhà.

Gs. Phạm Cao Dương

 

Saturday, July 30, 2022

Có Một Mùa Thu - Nguyễn Đạm Luân

 Có Một Mùa Thu




 











Có một mùa Thu cây lá thưa

Phố quen thôi chờ gió giao mùa

Đường chiều quên lối về từ độ

Từ độ không còn đưa đón đưa

 

Cũng mùa Thu đó nửa hồn đau

Gác trơ vơ đếm giọt mưa sầu

Ở lại mang nổi buồn cô quạnh

Bỏ đi không lời ta từ nhau

 

Cũng mùa Thu đó chim ngừng bay

Lẻ loi ngủ muộn sợ trăng đầy

Nhớ nhung vọng tiếng kêu rời rã

Gọi người người xa tận chân mây

 

Cũng mùa Thu đó lá thôi rơi

Vấn vương buồn đếm tuổi xa đời

Ngậm ngùi hát đoạn thương ca khúc

Có một mùa Thu chết thật rồi

 

Nguyễn Đạm Luân

Hương Cỏ May - Nguyễn Cang

 HƯƠNG CỎ MAY

 














Bây giờ diều đã đứt dây

Hoa cau không  nở rừng mây cũng tàn

Chiều Thu rụng lá đông sang

Bướm vàng thôi đậu lời than thêm buồn

 

Đò đưa nắng tắt hoàng hôn

Hai mùa mưa nắng héo hon phận nghèo

Mẹ già còm cõi gieo neo

Em qua đò lỡ cho bèo giạt trôi

 

Lặng nhìn dòng nước chảy xuôi

Em rời xóm nhỏ đơn côi một mình

Tà huy  bóng ngả Bến Đình*

Con đò còn đó, lênh đênh nơi nào?

 

Bên  sông tiếng quốc kêu mau

Như khơi niềm nhớ điệu hò ngày xưa

Ta về  nặng trĩu hạt mưa

Cỏ may vướng vít cho vừa xót xa!

 

Níu chi đò lỡ chuyến phà

Để thêm nỗi nhớ tình ta lỡ làng

Sông quê xa tít dặm ngàn

Tình thân chan chứa xóm làng vây quanh

 

Cánh cò chao đảo  ruộng xanh

Họp đàn chuyên chở tình anh phương nào?

Quê hương tím ngắt niềm đau

Khuất sau triền núi dạt dào hương xưa!!

 

Nguyễn Cang (July 25, 2022)

Một Thời Để Nhớ & Thương Người Nằm Xuống - Nguyễn Thị Châu

 MỘT THỜI ĐỂ NHỚ





 






















Tôi gặp anh phải chăng là định mệnh

Anh quân trường , tôi cô giáo miền xa

Nắm tay nhau đi hết buổi chiều tà

Để quên hết ta là người xa lạ

 

Hương tình yêu đã lên ngôi từ đó

Cứ mỗi chiều thứ bảy lại gặp nhau

Dưới hàng cây cùng nắng gió xôn xao

Tà áo tím tung bay trong gió mới

 

Cổng quân trường là nơi nhiều kỹ niệm

Đón chào em , người em gái hậu phương

Đến nơi đây với sức mạnh phi thường

Tình yêu đó gởi trao, anh là lính

 

Anh nhẹ bước cằm tay em gái nhỏ

Gởi niềm tin tất cả trái tim mình

Em chờ anh chờ đón ánh bình minh

Ngày hội ngộ cũng không xa xôi lắm.

 

Chín tháng quân trường mồ hôi tuôn đổ

Khoác chinh y anh chuẩn bị lên đường

Nơi chiến trường anh xa mãi người thương

Vui chinh chiến nhìn hỏa Châu cháy sáng

 

Ngày hôm ấy mây buồn bay cuối nẻo

Anh ra đi khi mái tóc còn xanh

Lòng đất mẹ ôm anh! Lá xa cành

Dòng suối lệ dành cho cô giáo nhỏ !!!!

 

27-7-2022

Nguyễn thị Châu

 

THƯƠNG NGƯỜI NẰM XUỐNG

 

Tôi đã thấy lá thu bay ngoài ngõ

Lá vàng rơi xào xạc khóc bi ai

Khóc cho ai ? Sao khoé mắt u hoài

Cho người lình bỏ thây ngoài chiến địa.

 

Gần năm mươi năm còn gì để nhớ

Xác các anh thành tro bụi lụi tàn

Nước mắt nầy đã cạn lúc chiều sang

Còn đâu nữa lưu danh người thiên cổ

 

Mộ các anh không vòng hoa hương khói

Còn lại đây những chiếc lá vàng rơi

Hồn các anh đang bay khắp nơi nơi

Hồn tử sỹ với hồn thiêng sông núi

 

Các anh đó là anh hùng bất tận

Cũng một thời bao khí phách hiên ngang

Mà giờ đây trong cô quạnh hoang tàn

Dẫu tủi nhục mình là bên thua cuộc

 

Nén hương lòng làm sao mà có khói

Viết lên đây với tất cả tấm lòng

Mong các anh hãy bay nhẹ trên không

Vì cũng có nhiều người thương anh đó …

 

Ngủ đi anh  bằng giấc ngủ tươi cười

Với khí phách tinh thần anh bất tử… !

 

27-7-2022

Nguyễn thị Châu

Cây Kim May Máy - Đào Hiếu

 

CÂY KIM MAY MÁY






 

Nhân vụ rùm beng “Việt Nam sắp sản xuất ô-tô-con hiện đại” hiệu Vinfast, do ông chủ mì ăn liền làm sếp, tôi xin kể lại câu chuyện về cây kim may mà tôi từng là người trong cuộc. Chuyện kể rằng:

 

Ngày xửa ngày xưa, vào khoảng năm 1978 -1979 gì đó, khi còn làm phóng viên báo Tuổi Trẻ, tôi được (hay bị) đưa đi “vô sản hoá” tại nhà máy Sinco ở Sàigòn.
Nhà máy này vốn của chế độ cũ để lại, chuyên sản xuất máy may lấy hiệu là Sinco. Khi các “đồng chí” tiếp quản được ít lâu thì hết mẹ nó phụ tùng, nên đếch hoạt động được.

Lúc tôi đến nhà máy, thì thấy Giám đốc cùng mấy anh kỹ sư, thợ tiện, thợ phay, thợ nguội… đang ngồi bàn cách phục hồi hoạt động của nhà máy, để chế tạo cho được một cái máy may mang thương hiệu Việt Nam chính cống.
Các linh kiện của một chiếc máy may, bàn đạp khá đơn giản nên không bàn tới. Mọi người đều tập trung nghiên cứu làm cái ổ thuyền, vì đó là bộ phận khó làm nhất.

Muốn làm cái ổ thuyền phải qua rất nhiều công đoạn: thiết kế bản vẽ, chọn nguyên liệu. Sau đó là thi công: những thợ phay, thợ tiện, thợ mài… giỏi nhất làm đi làm lại nhiều lần, rồi tới thợ nguội đo đạc chính xác từng “zem”, rồi đánh bóng, kiểm tra… rồi cho chạy thử.
Sau nhiều lần trục trặc, chiếc máy may nhãn hiệu Sinco do Việt Nam sản xuất cũng ra đời. Tuy nhiên hôm họp báo công bố sản phẩm, giám đốc nhà máy đã làm tôi ngạc nhiên khi nói:

“Thưa các đồng chí, chúng tôi có thể tự hào tuyên bố rằng chúng ta đã sản xuất được một chiếc máy may hoàn chỉnh trừ… cây kim!”.
Bỏ mẹ! Tôi nghĩ thầm, cái ổ thuyền khó như vậy mà còn làm được, sao cây kim lai chịu thua?!

 



Kể từ đó đến nay, cái sản phẩm đầy tâm huyết, đầy tim óc của tập thể giám đốc, kỹ sư, công nhân nhà máy Sinco, cái “niềm thự hào thương hiệu Việt Nam” kia biến mất tăm và nhà máy Sinco chắc cũng đã bị phù phép thành cái quỷ quái gì rồi.

Hơn bốn mươi năm sau, tôi gặp một cô bé công nhân trên xe buýt, nó nói:
-Con làm trong một nhà máy của Nhật tại khu chế xuất Tân Thuận.
Tôi hỏi: Nhà máy đó chế cái gì?
-Dạ cây kim may máy.
Thưa quý vị, như vậy là cho đến năm này. Sau hơn 40 năm, Việt Nam chúng ta cũng chưa chế tạo được cái kim may. Và cái máy may Sinco (không có kim) mà Việt Nam chế tạo được chắc cũng đang nằm trong viện bảo tàng!

 

Không phải nòi giống ta đần độn. Không phải dân tộc ta lười biếng…Vậy thì vì cái gì?. Bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế từng nói:
“Thế giới gồm nước phát triển, nước đang phát triển, nước chậm phát triển, nhưng Việt Nam có lẽ là mô hình đặc biệt nhất. Đó là nước… không chịu phát triển. Đầu tư nhiều đến thế, ODA nhiều đến thế (20 năm qua lượng ODA đổ vào Việt Nam lên tới gần 90 tỉ USD) nhưng đến bây giờ vẫn không phát triển được, thì chỉ có thể là… không chịu phát triển!”

Sao vậy?. Vì thực ra “Đảng ta” không có khả năng lãnh đạo đất nước. Và vì chẳng biết làm cái cóc khô gì cả nên họ đã chọn công việc dễ nhất và hiệu quả nhất là tham nhũng.

 

Bây giờ tới chuyện “sản xuất ô-tô hiện đại” xem ra cũng chỉ là lắp ráp theo dây chuyền công nghệ với linh kiện của nước ngoài. Chuyện đó cũng chẳng mới mẻ gì, vì Thái Lan, Nam Phi cũng đã sản xuất ô tô với linh kiện của Nhật, Đức v.v. và họ đã làm từ mấy chục năm nay. Và đau nhất là Campuchia đã tự sản xuất ô tô điện từ hơn 10 năm qua

 

Tôi ủng hộ anh bạn Mì Gói và cầu chúc anh thành công. Nhưng tôi muốn anh hiểu rằng đừng khoác lác. Đừng nổ. Vì nó rất kỳ. Con đuòng còn dài lắm, chúng ta còn phải học hỏi nhiều, nhiều, nhiều, nhiều lắm.

Rất mong chúng ta đừng quên câu chuyện về nhà máy Sinco. Họ đã cố gắng hết sức để làm cho được cái ổ thuyền, vậy mà còn cái kim may cho đến giờ vẫn chưa làm được, đủ hiểu con đường công nghiệp gian khổ đến nhường nào!

 

Đào Hiếu

Từ trang QGHCUC