BÀ GÓA
Bà Hàn rất hãnh diện là trong đời,
không một người đàn ông nào sờ được vào thân thể bà, dù chỉ là một lọn tóc.
Hồi mười lăm tuổi – cái tuổi hãy còn
vô tư – bà đã được hứa hôn với con trai cả cụ Kim, bậc danh giá trong làng. Trước
lễ cưới ít lâu, người con trai té cây chết.
Cụ Hàn bố, cứ nhắc nhở là ” trung thần
bất sự nhị quân “, tôi trung không thờ hai chúa, cho nên ” tiết phụ bất tòng nhị
phu “, gái tiết không thờ hai chồng : kết luận, cụ ra lệnh con để tang chồng ba
năm tròn. Mãn tang, cụ gửi con về nhà chồng dĩ nhiên chẳng còn chồng nữa.
Cô gái lớn lên và già ở đó, goá bụa
và trinh trắng, đầy phẩm hạnh, mòn nhẵn với thời gian như viên sỏi bị nước mài
dũa, cho đến năm vào tuổi bảy mươi. Từ khi nào chỉ có trời mới biết, bà Hàn coi
đàn ông là đồ vật bẩn thỉu.
Bây giờ cũng vậy, tuy đã thất tuần,
bà rất nhạy cảm trước mùi đàn ông và bày tỏ vẻ ghê tởm bằng cách nhíu mày. Ai
mà có mùi mồ hôi thì được bà mời tránh xa, khỏi phải màu mè. Bà cũng không
thích trẻ con, có lẽ tại thói quen lâu ngày của cuộc đời đơn độc. Từ lâu, bà
con trong họ đã vận động thu xếp để bà nuôi một trong những đứa cháu, nhưng bà
không nhận.
Trẻ nhỏ – tụi nó đánh hơi thần kỳ –
cũng không ưa gì ” bà cô ” thiếu ngọt ngào này. Một hôm, mấy đứa cháu gái đòi
bà kể chuyện…
– Ngày xưa, có nhiều chuyện ghê gớm xảy
ra… – Chuyện gì vậy bà ? – Ban đêm, họ bắt cóc mấy bà goá. – Thiệt hả bà ? Mà
ai bắt cóc họ vậy ? – Mấy tụi lưu manh… – Mà tại sao chớ ? – Ðể hiếp họ.
– ” Hiếp ” là gì bà ? – À cái đó, tụi
con không cần biết, tụi con… Ban đêm bà rất sợ, bà run… – Bà ? Mà tại sao lại
là bà ? – Bởi vì họ ưa bắt cóc những cô xinh xắn. – Nhưng bà là bà cô già mà ?
– Thời đó bà rất xinh. Bà phải bôi lọ lên cho thành xấu xí đi. -Thiệt hả bà ?
Bà lại kể cùng câu chuyện này cho các
cháu gái trong dịp khác. Mới đầu thì chúng còn hỏi tới hỏi lui vì tò mò. Nhưng
rồi cứ nghe hoài một chuyện, thét chúng nản, cảm thấy bị bà dùng làm thính giả
bất đắc dĩ, chán ngắt, nên tìm cách tránh. Bà Hàn than phiền là tụi con gái thời
nay đứa nào cũng xảo trá vô dụng, rồi rút về phòng nằm dài. Phòng bà luôn luôn
ngăn nắp. Bà thường trực tự lau chùi dẫu tìm ra người làm không khó khăn gì. Vì
sống một mình, bà bị ám ảnh về mục vệ sinh ngăn nắp, cho chính bà và người chung
quanh. Toàn thị tộc họ Hàn kính trọng bà, niềm kính trọng lớn theo đối với những
người có tuổi. Bà là người lớn tuổi nhất trong họ, lại nữa bà là con cháu của
chi phái cả họ Hàn. Tuy đã già nhưng tuổi tác không đánh dấu mấy trên mặt bà. Tầm
vóc bề thế của bà làm người ta không chú ý mấy đến lời bà phàn nàn. Thời son trẻ
chắc bà không có cái đẹp tế nhị và mong manh. Và thường như ở những người đàn
bà không hề sinh nở, lưng bà không còng, mắt không xếp nếp, mũi và tai vẫn giữ
được vẻ thanh tú. Vết nhăn trên mặt không sâu lắm và gân bàn tay hãy còn mềm mại.
Khi buồn chán, bà thường đi thăm cô em dâu họ xa ở làng dưới. Cô ” em dâu ”
này, bà Phúc, cũng goá nhưng không còn trinh. Hồi mười bảy tuổi bà đã có chồng,
là em bà con của bà Hàn. Người chồng mới mười hai tuổi. Hai năm sau, ông chết
vì bệnh dịch. Người đàn bà goá sống với bố mẹ chồng trong gần hai mươi năm trời.
Khi ông bố chồng trút hơi thở cuối
cùng, bà cất một túp nhà tranh ở làng dưới để canh tác đất đai. Mặc dù trẻ hơn
bà Hàn bốn năm tuổi, nhưng trông bà Phúc lại già hơn chị họ. Nếp nhăn hằn sâu
trên khuôn mặt da màu đồng và tay gân guốc như đàn ông. Khi bà Hàn ở nhà bà
Phúc và bà này muốn cắt trái bí, bà Hàn cầm phụ một tay. Hay khi bà Phúc ngồi
vào xa bắt đầu kéo sợï, bà Hàn giúp quấn chỉ vào trục. Và nếu bà Phúc mỏi muốn
nằm nghỉ thì bà chị họ cũng nằm bên cạnh chốc lát. Bà Hàn chẳng bao giờ quên tự
hỏi tại sao cô em dâu họ mặc dầu chỉ có một thân một mình, chẳng phải lo cho
ai, lại có thể để căn phòng bừa bộn đến thế. Một hôm bà Hàn ghé thăm bà Phúc, nằm
lại chơi một lát, và dầu trời không lạnh, bà cũng bị cảm. Gia đình cho người đi
hốt thuốc Tàu ở ông lang cách đấy hai cây số.
Khi một trong những người cháu vào
phòng bà với ấm thuốc trên tay, bà nói bất ngờ : – Khi thím chết, mày chôn thím
trên núi của tổ tiên nhé ! – Sao thím nói gở vậy ? Uống hết thuốc này là thím
khoẻ liền mà. Anh ta trả lời mà trong đầu thì nghĩ đúng rồi, một người già cỡ
đó thì cũng như cái đèn sẽ tắt khi hết dầu thôi. Vậy thì tốt hơn hết là nhân cơ
hội thuận tiện này phải hỏi ý kiến bà để giải quyết vấn đề cho xong : – Khi
thím mất, nếu mai táng thím cùng trong mộ chú con, thím nghĩ sao ? Ai cũng cho
là vị trí mộ phần chú rất lý tưởng. Bà Hàn tức thì chĩa cho thằng cháu cái nhìn
nẩy lửa : – Không bao giờ ! Tao biết đó là chồng tao, nhưng tao không muốn nằm
cạnh ông ấy. Tại sao chết rồi tao lại đi gần một thằng đàn ông trong khi tao sống
trinh tiết trong gần bảy chục năm trời ? Xương cốt ổng hẳn đã mục rữa rồi,
không còn dấu vết gì. Trời đất, mộ của một thằng đàn ông ! Khiếp quá ! Tao
không bao giờ muốn nghe nói chuyện đó nữa, mày hiểu chưa ? Mặt bà đỏ rực lên
như mặt con gái, không chỉ vì cơn sốt. Rồi bất chợt giật nẩy mình, bà la lên :
– Cút khỏi đây ngay ! Mày có cái gì hôi rình vậy ? Tụi đàn ông bây giống nhau
quá, đứa nào cũng thối ! À cái mùi này ! Thật chịu không nổi !… Tay bà làm dấu
đuổi anh ta ra, mũi bà nhăn lại. Và không đợi gì thêm, bà quay lưng.
Sau ba ngày, bà Hàn có thể rời khỏi
giường bệnh. Hôm đó là một ngày xuân êm ả. Bà đi thăm cô em dâu. Bà ăn bận ấm
áp, khoác áo choàng. Ðây là lần ra ngoài đầu tiên từ khi bị cảm. Ðốt lửa trong
bếp và quét nền đất xong, bà Phúc đặt bà Hàn nằm chỗ ấm nhất trong phòng. – Dạo
sau này hình như chị bị bệnh hả ? – Ừ, bệnh ba ngày. Liền sau lần cuối ghé đây.
– Thường thì chị mạnh khỏe mà… – À không, cũng chẳng còn bao lâu nữa đâu. – Ðể
chị coi, chị còn thọ hơn em. – Mà sống lâu như vậy làm chi ? Từ đây tới đó còn
vui thú gì nữa ? Nếu chết thì tôi cũng không có gì tiếc rẻ cả… – Dầu sao, cả đời
chị chẳng bao giờ có gì lo âu đau buồn cả. – Ðúng vậy, cả đời tôi không biết xấu
hổ là gì. Bà Phúc tiếp tục xe sợi : – Một bà goá, mất chồng khi còn trẻ mà sống
như chị quả là ngoại lệ. Bà Phúc ngừng tay chốc lát, vẻ mơ màng. – Nhưng chị biết
không, có một trường hợp khác xa của chị. Bà vừa nói vừa hướng mắt về phía bà
Hàn. Ðất dưới gối vừa được quét sạch. Vậy mà bà Hàn khám phá ra có ít bụi, bà
thổi đi, có vẻ phật ý. Cái nhìn của bà lướt từ những trái bầu trái bí chất đống
trong góc tới đống giẻ rách rải rác trên chỗ đất ít được sưởi ấm. Làm sao nó có
thể để căn phòng trong tình trạng như vầy khi mà nó chỉ một mình ?
Bà Phúc ngần ngừ như thể kể câu chuyện
này là không phải, nhưng rồi cũng thốt ra : Trong đời này, có một bà goá khác…
Bà đã kết hôn với một cậu con trai, thực tế chỉ là một thằng bé con. Cậu chồng
bé con của cô còn đi học, học chữ Tàu cổ. Cậu viết chữ rất đẹp. Cô ta thích chữ
viết của chồng hơn là chính anh chồng. Ðối với cô, niềm vui duy nhất của cuộc
hôn nhân là cất giữ cẩn thận những chữ viết của chồng. Mùa hè sau ngày cưới hai
năm, cơn dịch thương hàn làm chết nhiều người ở các làng trong vùng. Người chồng
cũng không thoát khỏi. Cậu ta chết sau mười ngày bị sốt. Người vợ cố hết sức để
cứu chồng : ngay cả chặt một ngón tay cho chồng uống máu tươi theo lời khuyên của
các cụ. Nhưng mọi cố gắng đều vô ích. Cô mang tang chồng trong ba năm. Thỉnh
thoảng đem những chữ chồng viết ra vừa lặng lẽ ngắm nghía vừa chua xót nghĩ tới
thân phận mình. Bố mẹ chồng cô là điền chủ khá giàu. Ðể giúp họ, cô làm lụng cực
nhọc, ở nhà cũng như ngoài đồng. Một năm trời đại hạn, mọi người trong gia đình
đều phải góp hết sức mình để ngày đêm tưới nước cho đám ruộng gần con suối cạnh
làng.
Một bữa khuya, người goá phụ trẻ chợt
thức giấc. Cô nghe có tiếng động, hình như có người mở cửa phòng. Cô nằm bất động,
câm lặng trong bóng tối. Cô cảm nhận rất gần hơi thở khan khản đàn ông. Cô thử
ngồi lên : một sức mạnh đè lên ngực cô, sức nặng của hai bàn tay trai tráng. Cô
muốn la lên nhưng có cái gì làm cô ngừng ngay lại : đó là mùi nước bùn, đến từ
thân thể một người vừa tắm sông. Người goá phụ trẻ cảm thấy không còn sức lực.
Không nghi ngờ gì nữa, đích thị là anh ta rồi ! Từ mùa xuân, nông trại bố mẹ chồng
có thêm hai cánh tay giúp sức của một người bà con xa. Mồ côi từ nhỏ, anh ta đi
đó đây khắp các vùng xa xôi rồi trở về cố quận. Dù sao nông trại cũng cần người,
cậu em trai chồng không thể kham nổi mọi việc một mình. Vậy là họ thuê anh. Anh
có dáng dấp dong dỏng cao, mũi rõ nét. Tánh tình trầm mặc ít lời, không bao giờ
dính vào những cuộc trò chuyện tầm phào. Người ta nói anh đã từng làm tá điền ở
nông trại nào đó trong một thời gian, nhưng vì không hạp với chủ, anh đã bỏ ông
ta giữa ruộng trong một ngày đẹp trời rồi ra đi không thèm nhận tiền, dù là
lương của rất nhiều năm. Thỉnh thoảng cô và anh tình cờ gặp nhau, ví dụ trong
sân, cái nhìn của người goá phụ trẻ bắt gặp cái nhìn của người đàn ông. Một cái
nhìn rắn rỏi như chưa bao giờ cô có thể nhìn thấy trong mắt cậu chồng quá cố.
Con tim goá phụ rộn ràng và mặt cô nóng bừng. Mấy hôm nay người đàn ông rất bận
bịu, cùng làm với ông bố chồng công việc dẫn thủy. Ðêm đó cũng vậy, anh ta cũng
phải lao dịch. Dưới thân thể của người đàn ông có mùi nước bùn, cô ráng suy
nghĩ… Nếu cô chết đi, mọi việc sẽ tự dàn xếp trong chốc lát. Cô sẽ tự tử, ừ, cô
muốn làm thế lắm. Trầm mình, hay treo cổ ? Tốt hơn hết là nuốt chất sút hóa học
dùng để rửa chén. Sáng hôm sau, vào kho chứa đồ, cô dở nắp đậy cái bình vẫn đựng
sút ra. Nó trống rỗng. Cô trực nhớ là mẹ chồng đã cho bà hàng xóm mượn hôm qua
hôm kia gì đó. Vậy là phải chờ tới lần họp chợ tới.
Ðêm sau, cô khoá phòng mình bên
trong. Dĩ nhiên là giấc ngủ không đến. Cô cố vểnh tai nghe từng tiếng động,
không đừng được. Và cô giật thót người khi những con chim đêm tới đậu trên mái
trước. Cuối cùng cô giải quyết bằng cách bỏ móc khoá cửa ra. Nếu vạn nhất người
ta tới và cửa bị khoá thì tiếng động của cái móc sẽ làm ồn đến tận phòng bố mẹ
chồng. Ðiều đó còn nguy hơn nữa !
Ngày đông chợ, bà hàng xóm trả lại chất
sút đã mượn. Cô nấu hết chăn màn trong nhà và giật mình nhận ra là không biết từ
bao giờ, cô cứ mang tâm trạng chờ đêm xuống. Khi nhựa xuân tràn trề trên các
cây liễu gần con suối trước nhà, vòng eo của người goá trẻ tròn trịa trông thấy.
Cô siết chặt thắt lưng thêm chút nữa. Một hôm trong bóng đêm, người đàn ông thì
thầm : – Mình đi khỏi đây đi, đi lập nghiệp chỗ khác. Ở những tỉnh mà hợp tác
xã lo việc dẫn thủy, đời sống dễ dãi hơn nhiều. Ở đây khi thì nước nhiều quá,
khi lại không đủ.
Cô im lặng, vùi trong bóng tối. Nhưng
trong thâm tâm cô đã lấy quyết định rồi. Ðiều gì tốt cho anh ấy cũng sẽ tốt cho
cô, và cái xấu cũng vậy. Họ chọn đêm cuối cùng của tháng, một đêm không trăng.
Người đàn ông đi trước và chờ cô ở chân đê, phía ngoài làng. Cô chờ đến tiếng
gà gáy lần thứ hai mới rón rén bước ra khỏi phòng. Cô bước xuống bực đá ngạch cửa.
Rồi với những bước chân chó sói, trong sân, cô hướng về phía cổng. Nhưng thình
lình cô khựng lại. Giọng ông bố chồng trầm trầm và nghiêm khắc từ phòng chính vẳng
đến tận chỗ cô : – Bà đừng xía vào. Tôi cũng đã nhận thấy ít lâu nay rồi. Mẹ chồng
đáp lại nhưng cô nghe không rõ. Giọng đàn ông nói tiếp : – Dù gì đi nữa thì bà
cũng im đi ! Nếu không tôi sẽ lấy rìu chẻ vỡ sọ nó ra. Cứ để mặc tôi làm !
Bỗng chốc người goá trẻ cảm thấy
lương tâm thức dậy. Cô tự nhủ cô không có quyền bỏ đi tìm hạnh phúc cho riêng
mình. Phải chờ tự bố chồng quyết định lấy. Phải không ? Cô trở về phòng và cảm
thấy chưa bao giờ lòng mình thanh thản đến thế. Anh ấy cứ đi đi. Ừ, trong tận
cùng thâm tâm, cô hy vọng là chờ lâu quá, người đàn ông sẽ chán nản bỏ đi một
mình. Nhưng người đàn ông quay về trước khi trời sáng. Anh hổn hển hỏi cô chuyện
gì đã xảy ra. Anh tưởng là cô bị ông bố chồng giữ lại. Anh đặt xuống hòn đá to
mà anh đã chuẩn bị để chống cự với ông, nếu cần. Vừa sung sướng vì anh trở lại,
vừa kinh hoàng, cô khóc gập người, cố ghìm tiếng nấc. Ngày hôm sau, lợi dụng
lúc nghỉ tay, ông bố chồng dặn cô là từ nay thôi đừng ra giếng lấy nước nữa.
Ông nói với giọng hết sức dịu dàng làm cô càng khiếp. Cô thích nghe cái câu mà
cô đã tình cờ nghe được đêm trước hơn.
Ðầu mùa hè, cô khai hoa nở nhụy. May
quá vào nửa đêm, chỉ có vầng trăng lưỡi liềm treo trên trời. Cô sinh nở
không khó khăn gì, trên lớp rơm, và tự mình cắt lấy cuống rốn. Người đàn ông đi
vào. Anh dang tay về phía đứa bé hãy còn dính đầy máu và cựa quậy tứ tung dưới
ngọn đèn leo lét. Người goá phụ trẻ bất chợt đưa tay ngăn cản anh. Ðứa bé này,
nhất định phải vất nó trong góc núi nào đó hoặc bên bờ suối. Họ đã đồng ý với
nhau như thế rồi, mặc dầu chưa bao giờ thốt ra tiếng nào. Nhưng cô muốn giữ đứa
bé sống, ít nhất cho tới khi bắt buộc phải bỏ rơi nó. Người đàn ông bắt đầu bọc
nó trong rơm, vẻ khó khăn. Cô bèn nảy ra một ý : cô mở tủ lấy ra một đống giấy
– những tờ giấy nháp của cậu chồng quá cố. Cô không tỏ vẻ tiếc rẻ gì, ngược lại
còn cảm thấy biết ơn : may sao có giấy này để bọc đứa bé sơ sinh ! Người đàn
ông ra khỏi phòng, đứa bé trên tay. Người goá phụ trẻ nghe tiếng bước chân ở bực
cửa nhà. Ông bố chồng !
Trong chớp mắt, cô thấy lưỡi rìu loé
sáng. Chính cô phải nhận nhát rìu đó. Vội vàng xô mạnh cửa, cô lao ra đứng chắn
giữa ông bố chồng và người đàn ông. Với vẻ tự tin tuyệt vời, ông bố chồng đưa
cho anh cái thư : – Tới địa chỉ này. Hình như là cháu tao vừa mới sinh mà đứa
bé chết. Mày gửi đứa bé cho nó. Giọng ông trầm tĩnh đáng nể, vậy mà tay cầm lá
thư run bần bật dưới trăng. Một ánh sáng sống động trong mắt người đàn ông. Cầm
cái thư không nói lời nào, anh quay lưng bỏ đi. – Còn mày, vào ngủ đi con. Lát
sau cô nghe tiếng bố chồng tự tay khêu lửa trong lò. Ðêm đó ếch kêu ồm ộp vang
rền trong cánh đồng trước nhà không ngớt. Một tháng sau ông bố chồng nói với cô
là ở dưới đó đứa bé mạnh khỏe, không thiếu sữa. Vào khoảng đứa bé đầy năm, ông
báo tin với con dâu là nghe đâu bố thằng bé đã lấy nó lại cách đó mấy hôm. Ðêm
đó, một vầng trăng lưỡi liềm lơ lửng trên trời và tiếng ếch vang rền suốt đêm
trong đám ruộng trước nhà.
Hai mươi năm trôi qua. Bà mẹ chồng chết,
rồi năm sau ông bố chồng chết theo. Mấy ngày trước khi trút hơi thở cuối cùng,
ông gọi con dâu đến bên đầu giường : – Bố đã phạm tội nặng với con. Hồi đó bố
chỉ nghĩ tới việc cứu vãn danh dự gia đình. Tiếp theo là bố ân hận… Nên bố đã
nhờ người dò la tin tức cha thằng bé khắp nơi. Nhưng bố tìm không ra… Con sẽ
đau khổ suốt đời còn lại… Ông cố giữ hai mi khép chặt nhưng vô ích, nước mắt
trào ra. – Không đâu mà, bố ! Cô nghĩ là chính cô đã làm khổ ông bố già
ghê gớm. Cô cúi xuống vùi đầu vào cạnh sườn ông cụ. Ðể cho ông cụ máu, cô chặt
đứt ngón nhẫn bàn tay mặt : muốn bố lành bịnh, đáng lẽ cô đã phải hiến hết máu
mình.
Sau cái chết của bố chồng, cô để căn
nhà rộng rãi cho em chồng, cất một căn nhà tranh ở làng dưới và ở đó. Hè
năm ngoái, một hôm đã trễ lắm rồi, sau khi nhổ hết mấy luống khoai cuối cùng,
bà tính chuẩn bị bữa ăn tối thì nghe tiếng gọi của một người lạ mặt. Sau cánh cửa
đan mắt cáo, trong bóng râm buổi tối, một người đàn ông đứng tuổi hỏi bà có thể
cho anh ta qua đêm không. Vì căn nhà nằm ngay lối vào làng, thỉnh thoảng khách
đi đường xin vào tá túc. Ăn tối xong, người khách không quên khen món canh
khoai. Anh đốt một điếu thuốc rồi hỏi thăm bà Phúc nào đó có sống trong làng
này không. Bà goá phụ cảm thấy tim mình thót lên.
Với bàn tay run rẩy, bà khêu thêm ngọn
đèn. A cái mũi, cái sống mũi rõ nét này ! Không chủ ý, bà thổi tắt đèn đi. Người
khách tưởng là vì tuổi tác, tai bà cụ nghễnh ngãng không nghe nên hỏi lại là bà
cụ Phúc có sống trong làng này không. Giọng bà run run : – Bà ấy chết lâu rồi.
– Cháu cũng nghĩ vậy. Anh thổi một hơi khói dài. Bà goá thấy tiếc là đã tắt đèn
nhưng lại không có can đảm thắp lại. Bà cũng thấy tiếc là đã trả lời như vậy.
Bà có cảm tưởng mấy tiếng đó đã làm bà mất vĩnh viễn những gì quý báu nhất đối
với bà. Nhưng lát sau bà lại nghĩ là thôi, như vậy tốt hơn. Kỷ niệm trong cơn hấp
hối của bố chồng trở lại trong trí nhớ. ” Bố đã phạm tội nặng với con. Hồi đó bố
chỉ nghĩ cứu vãn danh dự gia đình. Con sẽ đau khổ suốt đời còn lại “… ” Không
đâu mà, bố ! ” Bà goá bước ra ngoài. Trăng lưỡi liềm sáng trên trời. Tiếng ếch ồm
ộp vang rền vẳng lên từ các thửa ruộng.
Người khách theo bà ra sân như thể
anh ta cũng vậy, cũng không muốn ngủ. Anh ngồi bên cạnh bà goá rất lâu, không
nói gì. – Khi ngồi như vầy, kỷ niệm với cha cháu lại trở về. Cha cháu có thói
quen ngồi trong sân những đêm mà ếch kêu rền như đêm nay, tới nỗi khuya cũng
không biết. Cháu cũng vậy, cháu cũng có thói quen đó hồi nào không hay. – Cha cậu
mất từ bao giờ ? – Hôm nay là bảy ngày rồi. Trước khi mất, cha cháu cho
biết là cháu có một người mẹ. Trước giờ cháu cứ tưởng cháu mất mẹ từ nhỏ. Cha
cháu nói tên làng mẹ cháu ở, và tên mẹ cháu. Khi cái lễ thứ ba làm xong, cháu
chạy thẳng tới đây. Mà mẹ cháu lại không còn trên đời nữa… Còn bác, bác biết rõ
mẹ cháu chớ ? – Dĩ nhiên… tôi nghĩ…, bây giờ… trong làng này chắc còn tôi
là người duy nhất biết bà cụ. Bốn chục năm rồi đấy ! Khi tôi nghĩ tới ngày đó…
ngay cả hôm nay… – … Ngay cả hôm nay ? Bà goá phải cố gắng lắm để tiếp :
– Bà ấy rất đáng yêu. – Tìm ngôi mộ có khó không bác ?
Bà cụ gật đầu trong bóng đêm : – Dĩ
nhiên… Bốn chục năm rồi… Còn con cái, cậu có mấy con ? – Cháu có ba trai
hai gái. Thằng con lớn đã bắt đầu làm việc năm nay, cháu nghĩ vậy là cha cháu
cũng sắp được nghỉ ngơi chút đỉnh. Vậy mà cha cháu lại mất rồi. Cha cháu chỉ có
cháu và tự giết mình bằng cách làm việc quần quật suốt đời. Chỉ tới tảng sáng
thì bà cụ mới ngủ được, một giấc ngủ đầy mộng mị. Mấy đứa cháu nội đông đúc như
đàn ếch trong cánh đồng trước nhà, chúng nhảy múa vui vẻ chung quanh bà và la
hét thật to như đàn ếch. Bà nội thoát được khỏi chúng và đi trốn, mặc dù trong
thâm tâm lại không muốn rời xa chúng chút nào.
Bà khóc vì mủi lòng và hối tiếc. Buổi
sáng khi bà sửa soạn bữa điểm tâm thì người khách trọ quét sân. Bà nài nỉ anh đừng
làm nhưng anh cứ tiếp tục. Anh bảo là đó là việc anh làm mỗi ngày ở nhà, và anh
không thể ngồi yên chẳng làm gì. Rồi anh hỏi bà có muốn anh bỏ khoai nằm ở góc
sân vào bao không. Anh lau từng cái một, gỡ đất còn dính rồi bỏ vào bao, xếp
vào kho thóc. Bà không thể không nhìn, từ cửa bếp, người đàn ông bản tính tự
tin này ! Khi anh sắp từ giã, bà biếu anh hai trái bầu buộc vào nhau bằng một băng
vải. Thoạt tiên anh từ chối : anh không thể nhận quà của người mà anh chưa cám
ơn đủ đã cho anh tá túc qua đêm. Nhưng vì bà cụ ép mãi, nói là mấy trái bầu tốt
nhất hái từ năm ngoái phải ăn cho hết, anh đành nhận. Lúc anh bước qua cánh cửa
đan mắt cáo, bà gọi : – À này ! Từ tối qua, bà muốn biết anh ta cư ngụ ở
đâu. Nhưng khi anh ngừng bước và quay về phía bà, bà chỉ tiến tới gần và vuốt
nhẹ lên lưng anh như phủi bụi. Rồi bà sửa lại ve áo khoác của anh. Bất chợt
anh la lên và nắm lấy tay bà : – Trời đất ! Cha cháu nói là mẹ cháu cũng có
ngón nhẫn bàn tay trái bị cắt !
Bà cụ run rẩy toàn thân, lấy hết can
đảm chìa cho anh xem bàn tay kia. – Ô, bác hy sinh luôn cả ngón nhẫn bàn tay phải…
Hai tay bác cho thấy là đời sống bác thật không dễ chút nào ! Anh tự nhủ
là nếu mẹ mình còn sống, hẳn cụ giống hệt bà cụ này. Người khách quay nhìn lại
nhiều lần, ngay cả khi đã ra khỏi làng. Xa hơn, anh còn dừng trên khúc đường
ngoằn ngoèo dẫn tới đèo, còn ngoái nhìn lại.Bà goá không còn sức đứng vững nữa,
phải tựa người vào hàng dậu…
– Chị à, vâng, còn có một bà goá trẻ
khác, bà goá trẻ như vậy đó. Hai bàn tay xe sợi – những bàn tay thiếu mất hai
ngón – đơ ra một lát như bị đóng đinh.
Miệng hé mở, bà Hàn đã ngủ chỉ có trời
mới biết tự lúc nào.
HWANG Sun-Won
MIÊNG Dịch theo bản tiếng Pháp : ”
Une veuve “,
của Choi Mi-Kyung và Jean-Noel Juttet
No comments:
Post a Comment