Bài Tango ly biệt
Không một khoàng trời nào xanh như thuở mới yêu nhau. Em đã bỏ
tôi đi giữa
cơn mưa mau. Bầu trời vụn vỡ. Điệu Tango vụn vỡ. Vó ngựa lang thang gõ móng dưới
chân cầu. Ước chi tôi được hóa thành lau lách – đứng đợi ven sông cuối mùa Đông
rét mướt. Đứng đợi nỗi ám ảnh mơ hồ của một đời được báo trước.
Xa rồi ta còn nhớ gì nhau.
Chỉ có những cánh chim trốn rét bay về đỉnh trời cao ngất.
Còn lá thư tình thì còn nắm yên trên mặt đất. Và tiếng chim lăn dài trên môi
tôi mặn như nước mắt. Hót bâng quơ. Sao em lại hững hờ – không đợi tôi đưa tiễn?
Những ngôi sao hấp hối. Bầu trời hấp hối. Mái tóc em vàng hoa mệt mỏi – có phải
là mùa Thu buồn trong tranh Levital?
Ôi Saigon rười rượi giọt mưa xanh. Chỉ có những dấu chân nhạt
nhòa trên cát. Tôi thầm đọc một đoạn văn của Pautovsky nhưng lại nghe tiếng vạc
vọng về trong suốt. Có lẽ cả đời tôi không sao quên được đôi mắt – luyến láy cười
mỗi lúc soi gương và lấp lánh điều chi chưa nói hết. Đôi mắt em ngây thơ màu hạt
dẻ để tôi ước ao hóa thành con chim sẻ hót lời tỏ tình bằng hơi thở đam mê.
Nhưng bầu trời không còn hơi thở. Em đã lấy của tôi một thời trai trẻ. Sự sống
của tôi. Danh vọng của tôi. Trí nhớ của tôi. Em đã mang theo tất cả mọi niềm
vui – để tôi sống với nỗi buồn trống rỗng. Đêm tôi ngủ đắm chìm vào ác mộng –
đi tìm em trong mỗi giấc chiêm bao.
Tình yêu tôi chỉ còn sấm sét dội trên đầu. Để vọng lại những
lời từ biệt. Để rúng động những vì sao tinh khiết. Tan trong bóng mưa.
Ôi, em đã bỏ tôi đi cuối mùa Đông hiu quạnh. Tội nghiệp những
cánh chim rét lạnh.
Xa rồi ta còn nhớ gì nhau?
Lê Minh Quốc – 1990
No comments:
Post a Comment