ÁO TRẮNG NGÀY XƯA
(
Bài thơ cảm tác sau khi nghe bản nhạc ĐIỆU BUỒN CHỚM HẠ của Ngọc Ánh,
thơ
được phổ nhạc, khá hay)
Nghe gió thoảng tiếng học trò tan học
Một hồi chuông từng tốp bước
chân mau
Mặt vui tươi hớn hở vẫy
tay chào
Như có tiếng ve sầu kêu
thê thiết
Khung cửa lớp tiễn người
đi biền biệt
Nhớ một thời cắp sách ở
quê hương
Bạn thân yêu rảo bước ở cuối
đường
Vui biết mấy những ngày
xưa thân ái
Mái trường cũ rêu phong
màu cỏ dại
Áo` trắng thơ ngây tóc xỏa
bờ vai
Ngẫn ngơ lòng, nghiêng ngả
những chàng trai
Chiều cuối hạ tiếng ve sầu
tha thiết
Từng cánh phượng bay bay
chào tiễn biệt
Giờ chia tay còn biết nói
năng gì
Thư muốn trao nhưng ái ngại
điều chi
Đầu năm tới biết có còn gặp
lại
Vết thương lòng giờ vẫn còn
tê tái
Trang sách xưa còn kẹp lá
thư tay
Áo trắng thơ ngây mực tím
chưa phai
Hoàng hôn xuống mưa rơi
tràn mi mắt
Ta về đây giữa khung trời tím
ngắt
Nghe tâm tư nặng trĩu mối
tình quê
Trường còn đây áo trắng lạc
cung mê?
Bạn học cũ bây giờ tìm đâu
thấy
Có đứa chết trận từ mùa
Thu ấy
Có đứa ra khơi chẳng báo tin
về
Ta
ngồi nghe gió lạnh rớt lê thê
Đời hư ảo cõi thiên thu bất
tận
Cuộc dâu bể gặp nhau là số
phận
Mắt rưng rưng nhắc lại mái
trường xưa
Chiều hanh hao nắng tắt
cánh rừng dừa
Xin giã biệt bạn bè xưa thân
mến!!!
Nguyễn Cang ( May 5, 2026)
ĐIỆU BUỒN CHỚM HẠ
Thoáng
xa xa giọng ru chiều tha thiết
Gợi
nhớ về trong tiềm thức xa xưa
Cơn
gió Lào oi ả giấc ban trưa
Hoa
phượng nở ve sầu ngân réo rắt
Cung
điệu Hè về vang vang dìu dặt
Bạn
lòng ơi! Lưu luyến buổi chia tay
Ngôi
trường kia đã in bóng bao ngày
Thư
ai ngỏ chép bằng màu mực tím
Mái
tường rêu biết bao nhiêu kỷ niệm
Áo
học trò trắng xoá tóc thề bay
Tiếng
ve sầu ngân vọng buổi chiều nay
Màu
hoa đỏ một thời tha thiết quá
Trong
sân trường nhánh bàng xanh thay lá
Cũng
không còn nắc nẻ tiếng cười vui
Ngày
chia tay cùng luyến tiếc ngậm ngùi
Mùa
Thu tới biết có còn gặp lại
Nhớ
nhung nhiều những ngày xưa thân ái
Người
phương trời người góc biển chơi vơi
Biết
tìm đâu trên vạn nẻo đường đời
Bao
tiếc nhớ hằn sâu trong ký ức
Hạ
lại về dưới nắng hồng rưng rức
Chập
chờn theo gió áo trắng ai bay
Cánh
phượng hồng rơi như những tàn phai
Kỷ
niệm cũ vẫn còn trong tâm tưởng
Ngọc
Ánh
ÁO
TRẮNG MỜ PHAI
Áo
trắng ai về áo trắng phơi
Trời
xanh biên biếc áng mây ngời
Đôi
tà áo mỏng đùa trong gió
Ủ
bóng thiên nga trắng tuyệt vời
Cánh
phượng hồng theo gió cuốn rơi
Hè
sang mỗi đứa một phương trời
Người
đi biền biệt chân trời mới
Lưu
bút ngậm ngùi thương nhớ ơi!
Giữa
đời áo trắng đứng chơ vơ
Lỡ
kiếp sầu đau kiếp đợi chờ
Quê
người khắc khoải trong niềm nhớ
Áo
trắng đâu còn trắng mộng mơ
Ngập
ngừng theo gió chướng phất phơ
Áo
trắng ngày xưa bước thẩn thờ
Âm
thầm chua xót từng hơi thở
Bão
cuộn mưa tuôn áo trắng mờ
Ngoc
Anh Nguoideplongyen

No comments:
Post a Comment