TẠ ƠN ĐỜI * TẠ ƠN MẸ
Theo kinh Niết Bàn, lấy tất cả vũ trụ
vo thành trái cau còn dễ hơn nói cho hết việc sinh (và tử); sữa con bú vú mẹ
nhiều hơn nước biển và nhiều ví dụ khác. Sự đầu thai đã có trong hiện tại khi
con người mang những dấu tích di truyền của bố mẹ.
Trong sự sinh thành vô tận của vô số
cảnh giới của thời gian vô thủy vô chung, có sự sinh thành trên quả đất của
chúng ta trong đó người mẹ đóng vai trò quyết định. Dĩ nhiên tất cả đều phải có
phối hợp âm dương. Trong thống kê, đàn bà sống lâu hơn đàn ông, kể cả trong các
xã hội đàn bà đàn ông đều có quyền hút thuốc uống rượu và xả láng mọi thứ như
nhau. Trẻ chết lúc sinh nhiều nhất là con trai.
Nhìn vào thế giới thú vật, con cái bảo
vệ và nuôi dưỡng lứa mới sinh. Ngay trước khi sinh, chúng đã tìm nơi an toàn,
theo khả năng nhận thức của chúng. Có những côn trùng lúc sinh nở có nhiều chất
độc để tấn công kẻ phá hoại gia cang.
Trở lại thế giới người. Hoàn cảnh khó
khăn nhất là lúc nguy khốn về tài chánh biểu lộ bản năng - hay ý thức tùy bạn -
của người mẹ. Điều đó làm cho con cái thấy rõ sự hy sinh. Lại càng thấy rõ khi
người cha vắng bóng vì bất cứ lý do gì.
Con ơi mẹ là Thượng Đế, cho con
nguyên lý diệu vời; đó là ý chính của bài đạo ca, thơ của Phạm Thiên Thư.
Nguyên lý diệu vời ấy là nguyên lý yêu thương, mẹ truyền cho con qua dây rún.
Nhưng khi thực phẩm vật chất và tinh thần không còn đi qua dây rốn ấy, mẹ vẫn
tiếp tục cho con tình thương và ý niệm ngoại vật. Hình tròn của vú mẹ, nét hình
cung thân thể mẹ tạo cho con ý niệm ngoại vật qua xúc giác. Trẻ thơ thích hình
tròn không thích hình vuông.
Và thực phẩm mẹ cho ăn, nếu không phải
là một nguyên lý sống, là một nét vẽ trên cuộc đời không bao giờ phai. Một nhà
dinh dưỡng Pháp nói: con người có thể quên tổ quốc, tôn giáo, ngôn ngữ ... quên
tất cả trừ món ăn đầu tiên trong cuộc đời, do mẹ cho.
Tôi đã đi săn sóc một người già tê liệt
nhưng ông ta rất thích thú khi bà vợ cho ăn McDonald. Bà vợ cho biết ông ăn
hamburger từ khi mới biết bò. Một người già lúc nhỏ theo cha qua Nga; khi Nga sụp
đổ ông trở về Chicago đã 70 chỉ mong ăn junk food. Montaigne, triết gia Pháp,
lúc còn rất nhỏ về sống ở vùng quê nơi đó người ta bỏ tỏi vào sữa mà uống, từ
đó suốt đời ông cứ dùng món nầy với cái mùi khó chịu trong xã hội quan cách
Paris.
Tôi không phải là bác sĩ nhưng học ở
Oshawa rằng nước miếng là một vị thuốc nên ăn gạo lức muối mè mà nhai thật nhuyễn
đó là thần dược. Bây giờ nói đến cơm mem, e nhiều người ói mữa trong cái vệ
sinh hiện đại. Nhưng nhai cơm rồi đút cho con là bài học của chim, nhai nhỏ côn
trùng rồi mớm cho con. Cùng với sữa, nước miếng tạo nên những kháng thể tự
nhiên trước khi có chủng ngừa.
Nếu ta quan niệm tính chất tự nhiên
là điều quí hóa, mẹ là điều tự nhiên lớn nhất, bao trùm nhất. Mẹ cho cả chủng tử,
mẹ nuôi chủng từ ấy bằng chính thân xác mình bằng bàn tay khổ cực của mình. Bàn
tay mẹ vo gạo, sinh tố trong cám làm da mẹ mịn như công chúa tắm sữa, mà chất
chua chất phèn trong đất trong bùn khi mẹ đi cấy hay trồng khoai đã làm da mẹ nứt
nẻ, gót mẹ không hồng nữa như ngày xưa.
Trên đường du thuyết, Phật thấy một đống
xương khô, bèn ra lệnh đệ tử đem chôn theo tập tục xương đàn ông riêng, đàn bà
riêng. Môn đệ hỏi Ngài làm sao phân biệt; Ngài chỉ cho rằng xương đàn bà có vết
đen là dấu tích cực nhọc cho con bú và nuôi dưỡng. Tuy là ẩn dụ, chuyện xương
đen ngày nay được chứng minh đúng bởi y học. Văn chương VN có nhắc đến điển
tích nầy.
Nhưng rồi người ta cũng không để mẹ
yên như người ta không để yên thằng bờm có cái quạt mo. Người ta đã dùng cái gọi
là duy vật biện chứng, để nói thế nầy thế kia. Thật ra người ta chỉ nói cho qua
việc để thực hiện mục đích là hủy bỏ tất cả các giá trị luân lý, dân tộc, những
quan niệm ăn sâu vào sự suy nghĩ như thằng bờm, nhưng phải nói cho nó nghe có vần
có lối, cho có vẻ triết học.
Họ nói mẹ ta sinh ta là kết quả của một
sự truy hoan, chung đụng thân xác. Có tin như vậy, có tin một cách ngây ngô như
vậy, đứa trẻ mới chấp nhận sự sắp xếp của nhà nước mà đấu tố cha mẹ như Nguyễn
Mạnh Tường đã viết. Câu chuyện không phải là chứng minh đúng sai mà vì một kết
quả. Người ta cho phép nói đủ thứ, không kể trước sau, xuôi ngược miễn là đến kết
luận Kiều là bông lài cắm bãi cứt trâu trong chiến dịch bài trừ những giá trị
cũ.
Nhưng xem cái ngoành ngoạch ấy, ta thấy
dẫu sao họ cũng bị lôi cuốn vào cái nhìn phân biệt; phân biệt ta và không ta, vật
chất và tinh thần, bản năng và ý thức, thể xác và tâm hồn; thú vật và con người.
Và cũng theo truyền thống tây phương lấy một khía cạnh nhỏ làm cơ sở cho một
trường phái.
Phải chặt ngay cái đầu con rắn. Ảnh
hưởng của mẹ có tính cách quyết định như nói trên qua thực phẩm, qua giáo huấn
v.v...Do đó muốn thay thế tình yêu cho mẹ bằng tình yêu cho lãnh tụ, phải chặt
ngay từ đầu, càng quyết liệt càng tốt; mẹ đây là mẹ thật hay mẹ chiến sĩ như bà
Nguyễn Thị Năm.
Gorbachev đã được mẹ lén lút bồng đi
rửa tội TCG Orthodox và nuôi dưỡng trong tình người; ông đã ra lệnh 700 ngàn
lính Nga đồn trú ở Đông Đức án binh bất động để cho dân chúng đạp hàng rào biên
giới qua Tây Đức. Tinh thần mẹ ông dạy nào khác tinh thần Á Đông, "mai sau
chớ sống một mình".
Sinh hoạt sinh lý đã được nhìn qua
các lăng kính quá khích một chiều, cũng dựa trên sự phân biệt, và các quan niệm
xã hội từng thời. Nó lồng vào trong những định chế xã hội như thừa tự, mẫu hệ
hay phụ hệ. Nhưng thiên nhiên đã dành cho phái nữ những bảo đảm để tiếp tục
sinh sản. Chỉ cần một tinh trùng cho một thai noãn nhưng vô số tinh trùng khác
nằm trong tình trạng ứng chiến nhưng không có địch để bắn. Trong một tổ ong, có
vô số ong sắc to hơn ong thợ nằm trong những ứng viên chồng nữ hoàng ong. Người
nuôi ong phải loại bỏ bằng cách để một cái lược chỉ vừa cho ong thợ vào, còn
các con ong sắc phải chết bờ chết bụi thay vì ăn hết mật.
Có gì ngạc nhiên khi những chủ thuyết
phi nhân chối bỏ, hủy diệt tính chất tự nhiên trong tình mẫu tử và quan hệ gia
đình. Platon đã chủ trương bắt hết trẻ con về giáo dục, đào tạo trong mục tiêu
như lính chiến bảo vệ chính quyền; nếu chuyện nầy xẩy ra, người ta sẽ dạy trẻ
con đánh vào cục đá và vào đầu con chó như nhau.
Nhưng giới văn nghệ thì nhìn sự
thương yêu và sự đau thương là một. Trong một truyện ngắn của William Saroyan,
Mỹ gốc Armenia (1908-1981), một thanh niên trên một chuyến du lịch dài; giữa đường
một kẻ đồng hành phái nữ chuyển bụng. Anh ta phải làm cô đỡ. Anh thấy tiếng
khóc la của người mẹ chẳng khác nào tiếng rên la của người tình khi anh giao tiếp
bằng thể xác.
Không có loài người trừu tượng mà chỉ
có những thành tố hiện hữu. Không có mẹ trừu tượng. Chỉ có những bà mẹ gánh
trái mít non, vài trái khế, vài trái thơm từ quê xa lên tỉnh thăm con trọ học.
Những bà mẹ ru con suốt đêm vào thời chưa có thuốc ho. Những bà mẹ mua đầu chợ
bán cuối chợ, trả tiền vay góp, lúc tối mua được lon gạo đem về. Những bà mẹ có
thật, không có trong biện chứng. Chỉ có những bà mẹ chúng ta ngồi ở ngưỡng cửa
trông chờ rỗ bánh ế, mẹ vui cho con cái bánh mà buồn hôm nay thua lỗ. Những bà
mẹ có thật.
Xin cúi đầu tạ ơn Đời, cúi đầu tạ ơn
Mẹ.-
Tôn Thất Tuệ
304Đen – Llttm – MT68
No comments:
Post a Comment