Giọt máu chung tình (Võ Đông sơ – Bạch
Thu Hà)
Dân Nam bộ, đặc
biệt là giới mộ điệu cải lương, không ai không biết thiên tình sử của đôi trai
tài gái sắc Võ Đông Sơ và Bạch Thu Hà qua bản tân cổ nổi tiếng của cố soạn giả
Viễn Châu. Nhưng có lẽ ít người biết rõ thân thế của hai nhân vật này cũng như
nhiều người lầm tưởng câu chuyện này có xuất xứ từ Trung Quốc.
Trần Huy Thạch
“Trời ơi! Bởi sa cơ giữa chiến truờng
thọ tiễn nên Võ Đông Sơ đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu… Hà.”
Thực ra đây là hai nhân vật hư cấu
trong tiểu thuyết Giọt máu chung tình của nhà văn gốc Nam bộ Tân Dân Tử (1875 –
1955), xuất bản lần đầu tiên vào năm 1926.
Trong quá trình tra cứu tìm tòi trên
mạng, tôi may mắn kiếm được bản in gốc của tiểu thuyết “Giọt máu chung tình –
Tòng đình thảm kịch” xuất bản năm 1926 trong bộ sưu tập Sách Đông Dương của Thư
viện Quốc gia Việt Nam. Tôi mạn phép chia sẻ qua liên kết dưới đây để các bạn
thưởng thức.
Đọc xong cuốn tiểu thuyết này, tôi thấy
có nhiều điều lý thú nên tóm tắt lại để ai lười đọc thì cũng có thể tỏ tường nội
dung. Vả lại truyện này viết theo lối xưa nên có dùng nhiều từ ngữ khác với bây
giờ, cộng thêm chất lượng in ấn hồi đó không được tốt lắm và còn nhiều lỗi
chánh tả nên hơi khó đọc. Đầu đuôi như sau.
Đầu truyện tác giả Tân Dân Tử giới
thiệu Võ Đông Sơ là con của Hoài Quốc Công Võ Tánh và công chúa Ngọc Du, chị
cùng cha khác mẹ của vua Gia Long. Trên thực tế, ngoài tiểu thuyết này ra không
có sử liệu chính thống nào chứng nhận Võ Tánh có con tên là Võ Đông Sơ cả. Theo
nhiều tài liệu, Võ Tánh và Ngọc Du có với nhau hai con gái và một người con
trai tên là Võ Khánh, làm tới chức Khinh xa đô úy. Trong truyện nhân vật Võ
Đông Sơ sau này cũng được nhà vua ban chức Khinh xa đô úy. Có lẽ Tân Dân Tử đã
xây dựng nhân vật Võ Đông Sơ dựa trên hình mẫu ngoài đời của Võ Khánh. Ngoài
ra, trong truyện còn có tình tiết hư cấu không đúng với lịch sử là Võ Đông Sơ
tuân lệnh vua đi đánh giặc Mãn Thanh sang xâm lược rồi chết trên sa trường. Thực
tế quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và nhà Thanh bên Trung Quốc thời bấy giờ
tương đối êm đẹp.
Trở lại câu chuyện, sau khi song thân
mất Võ Đông Sơ được chú ruột nuôi dưỡng dạy dỗ. Trên đường lên kinh đô luyện
thi chờ ngày ứng thí tranh cử Võ khoa Tiến sĩ, Võ Đông Sơ tình cờ gặp Triệu
Dõng và giúp đỡ tiền bạc để Triệu Dõng làm đám tang cho mẹ. Cảm kích trước tấm
lòng hào hiệp của Đông Sơ Triệu Dõng xin kết nghĩa huynh đệ với chàng. Võ Đông
Sơ lớn tuổi hơn nên được tôn làm anh.
Một hôm nhân dịp dạo chơi Quan Âm các
Võ Đông Sơ tình cờ gặp và cứu mạng tiểu thơ Bạch Thu Hà khỏi tay côn đồ cướp giựt.
Mô típ anh hùng cứu mỹ nhân này nghe rất quen cũng giống như những truyện xuất
hiện trước đó như Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga. Thấy Thu Hà sắc nước hương
trời đối đáp lễ nghĩa nên Đông Sơ đem lòng yêu mến, lấy danh thiếp ra trao làm
quen. Thu Hà khi từ biệt Đông Sơ cũng giả bộ đánh rơi cái khăn lụa có thêu tên
mình để Đông Sơ nhặt lấy.
Thu Hà có anh trai tên Bạch Xuân
Phương, tướng người dềnh dàng, tính tình kiêu ngạo. Sau kỳ thi văn Bạch Xuân
Phương thấy Đông Sơ tướng mạo hơn người nên sinh lòng đố kỵ cho người ám sát.
Tình cờ Thu Hà nghe lỏm được âm mưu của anh trai. Để đền ơn cứu mạng bữa trước
Thu Hà cho người báo cho Đông Sơ đề phòng nên chàng thoát nạn. Bước vào kỳ thi
võ Đông Sơ đối đầu trực tiếp Bạch Xuân Phương. Đông Sơ dùng chiêu “Đại bàng phi
thạch động, sư tử thượng lầu đài” đánh bại Xuân Phương. Xuân Phương bực bội về
nhà. Thu Hà ra hỏi chuyện thì Xuân Phương, mặc dù vẫn rất căm hận Đông Sơ nhưng
phải công nhận Đông Sơ “chẳng những võ nghệ cao cường mà thôi, mà văn trường nó
cũng xuất chúng”. Thu Hà nghe anh nói càng thêm lòng ái mộ Đông Sơ.
Sau khi thắng Bạch Xuân Phương trong
cuộc tỉ thí ở diễn trường, Võ Đông Sơ đạt ngôi vị võ khoa tiến sĩ. Một đêm
trăng thanh gió mát Võ Đông Sơ tới gặp Bạch Thu Hà ở tư gia, tại lương đình,
hai người tỏ rõ lòng nhau và buông lời thệ ước, trao vật đính ước và hẹn cùng
nhau trăm năm tơ tóc.
Sau đó Võ Đông Sơ được triều đình
phong chức trung úy và làm việc dưới quyền tổng trấn Lê Văn Duyệt. Nghe tin hải
khấu Trung Quốc quấy nhiễu ở vùng biển Hoàng Sa, Lê Văn Duyệt lệnh cho Võ Đông
Sơ thống lãnh thủy quân ra đánh dẹp, đồng thời lập bản đồ địa thế các cửa biển ở
Quảng Đông. Đông Sơ hẹn gặp Thu Hà ở lương đình rồi từ biệt lên đường.
Trong thời gian Đông Sơ đi tuần
dương, cha Thu Hà là binh bộ thượng thư Bạch Công lâm trọng bệnh và được đưa về
nhà. Trong phút lâm chung ông trăn trối nhờ Bạch Xuân Phương lo chuyện hôn nhân
cho em gái nhưng cũng nhắc nhở Xuân Phương không nên cưỡng ép nếu Thu Hà không
ưng thuận. Sau khi cha chết, Xuân Phương cậy quyền huynh thế phụ ép buộc Thu Hà
lấy Vương Bích là một công tử nhà giàu ăn chơi trác táng. Bạch Thu Hà cãi không
lại nên giả bộ ưng thuận nhưng đến ngày cưới nàng cùng tì nữ bỏ nhà trốn đi. Sợ
Xuân Phương cho người đuổi theo nàng để lại bức thư nói là đã quyên sinh để
đoàn tụ cùng cha mẹ.
Trải qua nhiều biến cố, nhiều lúc hiểm
nguy đến tính mạng, cuối cùng Bạch Thu Hà cũng được trùng phùng cùng Võ Đông
Sơ. Niềm vui đoàn tụ ngắn chẳng tày gang, Đông Sơ nhận được thánh chỉ của hoàng
thượng đem quân chống giặc Tàu xâm lược. Đông Sơ làm Ngự tiền hộ giá Khinh xa
đô úy tháp tùng hoàng thượng đi đánh giặc. Quân giặc đông thế mạnh, quân ta ít
thế yếu. Võ Đông Sơ cùng Triệu Dõng tình nguyện xung phong đem quân giải vây.
Triệu Dõng hy sinh trong đám loạn binh. Khi quân cứu viện vừa tới thì Võ Đông
Sơ bị trọng thương vừa kịp cưỡi ngựa về phục mạng với hoàng thượng thì ngã lăn
ra chết. Quân đem linh cữu Đông Sơ về báo tin cho Thu Hà. Thu Hà ôm xác Đông Sơ
khóc rồi rút dao đâm cổ chết theo, quyết giữ một lòng trinh liệt cho trọn chữ
ân tình.
Về sau, dựa trên câu chuyện tình bi
thương này, soạn giả Viễn Châu đã sáng tác hai bài tân cổ là “Võ Đông Sơ” và “Bạch
Thu Hà”. Trong đó bài Võ Đông Sơ được nhiều người thuộc và phổ biến rộng rãi
hơn. Ở Gò Công, mỗi năm vào ngày giỗ Hoài Quốc Công Võ Tánh, bao giờ cũng có
chương trình đờn ca tài tử ở miếu thờ của ông kéo dài đến tận khuya. Và dĩ
nhiên hai bài tân cổ này là không thể thiếu trong chương trình.
Đọc xong cuốn tiểu thuyết tôi rất tâm
đắc với ý nguyện của tác giả Tân Dân Tử được ghi trong lời tựa ở đầu cuốn sách.
Ông muốn lồng ghép lịch sử vào những tác phẩm tiểu thuyết để đưa những kiến thức
lịch sử đến với đông đảo người đọc qua đó khơi dậy tinh thần yêu nước cũng như
giáo dục lối sống có đạo lý và nhiều điều tốt đẹp khác. Tuy nhiên theo thiển ý
của tôi, Tân Dân Tử có phần hư cấu hơi quá đà, dẫn đến những ngộ nhận không
đáng có. Lẽ ra ông nên thêm phần phụ lục giải thích những sự kiện lịch sử liên quan
hoặc chú thích ghi rõ những nhân vật trong truyện là hư cấu để cho độc giả tỏ
tường. Ngoài hạn chế này, tiểu thuyết Giọt máu chung tình của ông có thể xem là
một trong những tác phẩm tiểu thuyết lịch sử đầu tiên của văn học Việt Nam đầu
thế kỷ 20 và trở thành một phần trong kho tàng văn hóa dân tộc.
Trần Huy Thạch, Sài Gòn 16/3/2016
Nguồn: http://nghiencuulichsu.com/2016/03/29/giot-mau-chung-tinh-vo-dong-so-bach-thu-ha/

No comments:
Post a Comment