Hoa Trà Đắng
Anh và cô là một đôi trúng tình yêu sét đánh. Ngay giây phút nhìn thấy nhau,
anh đã coi cô là nữ thần của đời mình. Vẻ thanh tú và kiều diễm cùng hòa quyện
trong người con gái ấy, anh nghĩ mình do ngẫu nhiên mà có phúc gặp được cô. Anh
không quên nổi. Rồi thư từ qua lại, cây cầu tình yêu đã nối 2 phương trời. Hàng
năm, trước tiết thanh minh, cô đều gửi từ đất Hàng Châu quê mình tới anh loại
trà Minh Tiền. Hương thơm thoang thoảng của loại trà này khiến anh không thể
nào không nhớ. Không ví nổi trà thơm như thế nào, chỉ có thể tưởng tượng hương
trà như hương thơm thiếu nữ, khiến anh say mê không dứt nổi, khiến cô say mê
không ngại ngần. Hai người trẻ vì tình yêu say mê, dù ở 2 miền xa lắc mà gìn giữ
tình yêu qua 5 năm trời. Năm 23 tuổi, anh tới Hàng Châu cầu hôn. Anh không ngờ
là cô gái thản nhiên cự tuyệt. Cô nói không muốn đi xa nhà. Anh khẩn khoản đề
nghị sẽ về nhà cô ở rể, chỉ cần cô bằng lòng. Cô gái vẫn kiên quyết chối từ.
Anh không hiểu ra sao, anh không tưởng tượng nổi chuyện tình từng hẹn thề cạn
biển nát đá không phai lại thoáng qua như mây trôi vậy.
Một mình lủi thủi quay về, cõi lòng lạnh lẽo.
Rất nhanh chóng, anh cưới vợ, sinh con, sống những ngày bình thường như vô số vợ
chồng khác. Chỉ trong giấc mộng, đôi khi thấp thoáng bóng hình người con gái
Hàng Châu kiều diễm xa vời. Mùa xuân thứ hai sau khi anh lập gia đình, anh lại
nhận được trà Minh Tiền trước tiết Thanh minh. Vẫn hương thơm thanh khiết và
quyến rũ như cũ, chỉ tình yêu là không như cũ mà thôi. Vợ hỏi anh, ai gửi thế?
Anh đáp, một người bạn cũ, cô ấy biết anh thích uống trà Minh Tiền. Cứ vậy liền
bảy năm. Anh âm thầm nâng giấc tâm tình người cũ, nhưng vẫn không rõ vì sao, đã
cự tuyệt tình anh mà vẫn gửi trà để quyến rũ anh. Năm thứ tám, anh đi tìm câu
giải đáp. Anh gặp lại, chỉ là nấm mộ. Em gái cô kể, năm ấy, khi anh tới cầu
hôn, cô đã biết mình mắc chứng ung thư. Cô vẫn gượng thản nhiên nét mặt gặp
anh, từ chối tình anh. Anh đi rồi, cô gục xuống tuyệt vọng, cô không muốn hủy
hoại cuộc đời phía trước của anh, cô đành chọn sống những ngày cuối đời trong
cô đơn tịch mịch. Cô hiểu rằng anh sẽ không thể quên được nên cô gửi gắm cho
người em gái, hàng năm trước tiết thanh minh lại gửi trà Minh Tiền cho anh. Khi
uống trà anh sẽ nhớ tới cô. Cô biết rằng, năm tháng trôi đi, người đàn ông
trong anh trưởng thành lên, anh sẽ đủ nghị lực kìm nén sự bồng bột tuổi trẻ,
anh sẽ rèn được bản lĩnh thản nhiên trong mọi vui buồn. Người em gái chỉ cho
anh thấy những bao gói chưa gửi đi, trên đó còn ghi nét chữ của người chị, anh
đếm được ba gói. Người em gái nói, chị cô dặn rằng sau mười năm thì không cần gửi
trà cho anh nữa, bởi vì anh đã có hạnh phúc và hình bóng người con gái Hàng
Châu đã nhạt nhòa rồi. Anh nhớ lại từng nét mặt, từng nụ cười của cô thuở ban đầu,
nhớ tới những lá thư nhạt nhoè nước mắt có ghi những lời tỏ tình ngây ngô mà bền
chặt. Cớ sao lại vỡ tan như mây trôi nước chảy thế này? hương trà còn thoang
thoảng mà người thì tuyệt xa dấu hình. Trên máy bay, anh đề nghị cô tiếp viên
mang cho anh một ca nước sôi, anh pha trà Minh Tiền của người con gái anh yêu,
những lá trà tung tăng trong trong tách mãi mới chịu từ từ chìm xuống. Như là
nước mắt tận đáy lòng anh vậy, một cơn sóng lui, một cơn sóng lại tới. Anh nhấp
ngụm trà đầu tiên, vị chát sít mà lại đăng đắng, tựa như hoài niệm trong anh..
Ngụm trà thứ hai, chan chát pha ngòn ngọt, như ngày đầu yêu nhau tinh khôi. Ngụm
trà thứ ba, không còn cảm giác ngạc nhiên, nhè nhẹ như gió xuân lay động. Anh
hiểu ra, những kỷ niệm của anh về cô như ngụm trà thứ ba này, nếu anh sống
không ra gì, sẽ uổng phí cả tấm lòng cô lo lắng. Chợt anh nhìn thấy trong đám
trà một bông hoa nhỏ xíu, nó nhỏ mà xinh xắn biết bao, đã được phơi khô qua
sương gió. Anh cho bông hoa vào miệng, nhấm nhấm, một chút đăng đắng lan tỏa.
Bông hoa trà đắng nhỏ xíu này chính là cô chăng? Chọn chính lúc này để cùng anh
tương ngộ, bông trà đắng khiến anh hiểu rõ nỗi khổ tâm của cô. Anh nhìn ra cửa
sổ máy bay, như các hành khách khác, nhưng không phải để ngắm nhìn mây trôi từng
cụm, mà là để cho những dòng nước mắt dạt dào mặc sức tuôn rơi.
Tuyết Tiểu Thiền

No comments:
Post a Comment