Món Quà Buồn Trước Mộ
Anh ngồi đó, giữa
trời, nắng cuối hạ chang chang đổ, cái nghĩa địa cuối làng khô cằn, nứt nẻ. Mấy
cây Sao già cao trụi lá, cành nhánh khẳng khiu, vẫn còn cố đứng dưới trời nhưng
chẳng cho người một chút gì gọi là bóng mát. Con quạ đen, tự lúc nào, đậu trên
đầu ngọn một cây cao nhất nhìn xuống anh, kêu từng tiếng kêu kéo dài, rời rã,
buồn nảo nuột. Anh lặng thinh ngồi giữa hai nấm mộ, khói nhang quyện lờ mờ màu
khói bếp chiều quê, anh cố dằn không khóc, vì hôm nay là một ngày vui mà ba má,
đã mong đã chờ, cơm vắt cơm nấm cho anh từ những ngày còn sống.
*
Ba mất sớm vì một
tai nạn ngoài đồng, lúc anh còn quá nhỏ, nghe má nói lại khi anh vừa vào lớp
năm trường làng, ba cuốc đất bùn, đấp chận nước ở khúc cuối gò thấp trũng, ông
cuốc nhầm trúng ngay ổ rắn độc, bị cắn, bắp chuối ra máu nhiều quá, ba cổi áo cột
chặt, ráng đạp xe về, bà con trong xóm, người đở người ôm, phụ má, nhờ xe lôi
máy chú tám quen nhà bên, chở ba ra trạm
y tế xã, nhưng không kịp cứu, má đem ba chôn ở nghĩa địa làng, khu đất nằm chơ
vơ ven bờ ruộng, ngó ra cái truông nứa chằng chịt. Không biết gì hơn, má ở vậy,
một thân một mình nghèo xơ nghèo xác, lầm lũi chắt chiu, làm công lựa thóc lựa
gạo cho một nhà máy xay lúa trong xã. Nhà tranh, vách đất, cột ngã cột xiêu,
mái lành mái rách, má con cứ vậy chấp vá mà sống mà vui với phận người trời đã định.
*
Rồi ngày cũng qua
ngày anh lớn lên, với hơi ấm áo bà ba sờn vai bạc màu bùn của má, tay dắt tay
mang má dẫn anh tới trường tiểu học xã, rồi trường trung học quận, từ đó cũng
cơm chiều cá kho khô, rau mồng tơi luộc, nhưng má vui không biết làm sao mà
nói, không nói ra nhưng chắc má mơ sẽ có một ngày, cây đèn dầu cũng vui lây, được
ngồi bên anh lâu hơn hơn trước, nhắc lại niềm mơ ước mà ba má ấp ủ trong lòng,
ngày nào đó sẽ nhìn được anh “công thành danh toại”.
*
Vậy đó, má lại theo
ba, bỏ anh ở lại, vừa qua ngày đưa ông Táo về trời, ngấp nghé tới Tết, năm anh
học đệ Nhị, chuẩn bị mùa thi, chưa kịp nghe tiếng trống đình, chưa kịp nhìn gốc
Mai già, sát hàng rào nhà chú tám xe lôi máy, trổ nụ đầu xuân, má mất vì cơn bạo
bệnh, phổi đã nám nhiều cộng thêm sức người cứ lao tâm lao lực, sáng đội nắng
chiều dầm mưa, cũng chú tám, cũng mấy người hàng xóm tốt bụng, cũng như ngày đó
với ba, họ đưa má ra bệnh viện quận rồi bệnh viện tỉnh nhưng cũnh đành theo số
mạng, ngồi bên giường bệnh, dưới ánh đèn vàng vỏ, lạnh lùng ma quái, anh khóc
như mưa, khóc mà không nói được tiếng nào. Bà con đưa má về chôn bên cạnh ba,
trong cái nghĩa địa làng nghèo vẫn nghèo như từ đó tới giờ.
*
Từ đó, anh ở lại một mình, thui thủi một mình
với cây đèn dầu khi mờ khi tỏ, với cái bàn thờ ba má giữa nhà, có những đêm ngồi
học bài, buồn khóc rấm rứt, nói chuyện mình, chuyện bây giờ với ba má cũng tạm
nguôi ngoai, may mà biết nấu cơm nấu nước nên không lo chuyện ăn chuyện uống, vợ
chú tám nhà bên thấy thương nên thường thường chạy qua, đem cho tô cá kho, tô
thịt ram mặn, chợ làng rồi cũng biết anh, khi lặng lẻ ra chợ, tay xách tay cầm
bó rau bó cải, mấy trái dưa leo, cà chua ửng chín, nhờ số tiền làm công ở tiệm
bán đồ xây cất, gạch ngói dưới chợ quận, ngày thứ bảy, chủ nhật, mà bác chủ
thương tình mướn.
*
Chong đèn thức trắng,
với lời hứa trước bàn thờ ba má, sẽ không làm ba má dưới mộ sâu thất vọng, như
ba má muốn khi còn sống. Ngày thi, nhờ bác chủ quản nhà thờ Cao Đài xã giới thiệu,
xuống Sài Gòn ở nhờ tại nhà người em bà con, cũng cùng họ đạo, cách trường thi
cũng không mấy xa, có xe buýt ngừng xế trước nhà nên đở lo, anh không quên qua
bên nhờ chú thiếm tám dòm ngó giùm nhà mình, dù nhà không có cái gì đáng giá.
Anh đậu Tú Tài Một,
chú thiếm tám xe lôi máy, qua phụ dọn bữa cơm, vừa chung vui vừa cúng ba má anh
bữa cơm báo tin, thấy anh rấm rức khóc, thiếm tám cũng ngậm ngùi khóc
theo. Và cũng từ hôm đó, cô bác bán hàng
trên chợ xã đều nhớ tên anh, cũng không quên cho anh thêm cọng hành bó rau,
trái cà trái dưa, chẳng những tiền bớt đồng một đồng hai mà còn hỏi “đủ chưa
con đủ chưa anh, đủ chưa em”.
*
Con quạ trên ngọn cây không còn ở đó, tiếng
mất tiếng còn, tạ từ bay đi, chắc phải lâu lắm mới gặp lại, cơn gió nhẹ bất chợt
về ngang từ phía truông nứa, lùa bó nhang thơm, nấn níu chút lửa muộn rực sáng,
sửa lại cho ngay ngắn, anh lấy tờ giấy chứng chỉ Tú Tài Một, còn thơm mùi con dấu
Nha Khảo thí đỏ, cẩn thận để trước đầu hai nấm mộ, chỗ anh ngồi, chấp tay xá
rưng rưng thì thầm “ba má ơi, con thi đậu rồi”. Giờ thì anh mới bật khóc
lớn thành tiếng giữa cái nắng cuối hạ chang chang đổ.
Thuyên Huy
Viết cho
những người giống như anh trong chuyện dù là chuyện tưởng tượng


No comments:
Post a Comment