Người tình trong “Nửa Hồn
Thương Đau”
Vẫn theo lời
kể của nhà văn Mai Thảo, đang từ một “tay chơi” một “star,” thần tượng của giới
trẻ thời đó, Phạm Đình Chương đã lột xác thành kẻ khác. Ông thay đổi hoàn toàn.
Từ sự không còn một chút để ý quần áo, ăn mặc, tới sự tắt ngấm nụ cười. Ông trở
thành một người không chỉ kiệm lời, đôi khi còn bẳn gắt nữa.…
Thụy Vi
Lời ngỏ: “Tôi
là người đàn bà sống để yêu thương và viết. Trong loạt bài Người Tình Trong
Tình Khúc do tôi sưu tập và viết lại không với ý nghĩa là một công việc “thóc mách”
mà viết với tâm cảm chia sẻ để chúng ta cùng chiêm nghiệm và chiêm ngưỡng những
cuộc tình đẹp, mãi đẹp… dù phải chia lìa, hay vẫn có nhau bên đời này” (Thụy
Vi)
Trước khi chúng ta trở về quá khứ để
lần lại sự thật, người viết xin nhắc lại một chút về người nghệ sĩ tài hoa này.
Nhạc sĩ Phạm Đình Chương sinh năm
1929 tại Bạch Mai, Hà Nội. Khi soạn nhạc ông lấy tên thật là Phạm Đình Chương.
Đi hát có tên là Hoài Bắc. Quê nội ở Hà Nội còn quê ngoại ở Sơn Tây. Ông xuất
thân trong một gia đình mang truyền thống âm nhạc, thân phụ là Phạm Đình Phụng.
Người vợ đầu của cha ông, sinh được 2 người con trai tên Phạm Đình Sỹ và Phạm
Đình Viêm. Phạm Đình Sỹ lập gia đình với nữ kịch sĩ Kiều Hạnh và có con gái là
ca sĩ Mai Hương. Còn Phạm Đình Viêm tức ca sĩ Hoài Trung, trong ban hợp ca
Thăng Long như đã nói. Người vợ sau tức mẹ ruột Phạm Đình Chương sinh 3 người gồm
trưởng nữ là Phạm Thị Quang Thái, tức ca sĩ Thái Hằng vợ nhạc sĩ Phạm Duy. Con
trai thứ là nhạc sĩ Phạm Đình Chương, và cô con gái út là Phạm Thị Băng Thanh,
tức nữ ca sĩ Thái Thanh.
Khánh Ngọc là một ca sĩ thành danh
trong làng nhạc từ những năm giữa thập niên 1950 đến đầu thập niên 1960, cô là
một ca sĩ được nhiều người biết với tên gọi “ngọn núi lửa”, bởi cô có bộ ngực hấp
dẫn và thường quyến rũ khán giả say đắm mỗi khi cô lên hát.
Ngoài ra cô còn là một diễn viên điện
ảnh nổi tiếng trước cả Kim Cương, Thẩm Thúy Hằng, Trang Thiên Kim, Kiều Chinh…
Khán giả ngày hôm nay có thể không biết đến cô, nhưng trong ký ức những khán giả
miền nam trước năm 1975… và nhất là những khán giả tuổi 60-70 thì Khánh Ngọc là
một trong những ngôi sao thuộc thế hệ đầu tiên sáng chói trong làng điện ảnh
Sài Gòn.
Từ nhỏ, lúc còn đi học cô rất thích
ca nhạc, nên năm 12 tuổi đã theo học nhạc với nhạc sĩ Dương Thiệu Tước và Minh
Trang, lúc đó cặp nghệ sĩ này giữ phần ca nhạc ở Đài Phát Thanh Pháp Á và Quốc
Gia. Cuộc đời nghệ thuật của cô bắt đầu từ đó. Bản nhạc đầu tiên cô trình diễn
là bản “Tiếng Hát Lênh Đênh” của Từ Pháp, hát ở rạp Nam Việt, Sài gòn. Lúc đó
trước khi trình chiếu phim luôn có những chương trình phụ diễn tân nhạc và Ca
sĩ Khánh Ngọc đã hát hằng tuần ở các rạp Nam Việt, Nam Quang, Văn Cầm, Đại Nam
và đi lưu diễn nhiều nơi khác.
Đến năm 13, 14 tuổi Ca sĩ Khánh Ngọc
hát ở các Đài Phát Thanh và hát trong các chương trình đại nhạc hội ở Sài gòn,
các tỉnh, Đà Lạt, và ra Miền Trung, Sau đó Ca sĩ Khánh Ngọc gia nhập Ban Gió
Nam trong đó có Thái Thanh, Thái Hằng, Hoài Trung và Hoài Bắc, rồi ra Bắc thì
có Trần Văn Trạch, Nhạc sĩ Võ Đức Thu và ban ca nhạc nhảy múa là Lưu Hồng, Lưu
Bình. Vào năm 1955 có phái đoàn ngoại quốc đến Sài gòn để tìm các diễn viên cho
phim “Ánh Sáng Miền Nam”. Đạo diễn phim này là người Phi Luật Tân cũng chọn nhiều
diễn viên, nhưng qua một chương trình nhạc cảnh “Được Mùa” do Ban Hợp ca Thăng
Long trình diễn tại rạp Việt Long, Đạo Diễn Phi Luật Tân “chấm” Cùng lúc là
minh tinh của ba bộ phim đều thành công, Khánh Ngọc cũng được khán giả mến mộ
nhiều nên cô đã ca hát mỗi tối ở các vũ trường lớn của Sài gòn, Chợ Lớn lúc bấy
giờ. Khánh Ngọc là một vì sao sáng chói nhất của vòm trời ca nhạc điện ảnh Việt
Nam.
Khánh Ngọc cũng chính là người vợ
thương yêu của Phạm Đình Chương. Thời gian này nhạc sĩ Phạm Đình Chương đã nghe
phong phanh Khánh Ngọc ngoại tình nhưng vì tình yêu nên ông vẫn tin tưởng vợ và
bỏ ngoài tai tất cả những nguồn tin “lá cải” ấy. Cho đến khi biết được sự thật
không thể phủ nhận được. Vào những năm của thập kỷ 60, báo chí Sài Gòn xôn xao
vụ ly dị của vợ chồng ca nhạc sĩ Phạm Đình Chương – Khánh Ngọc. Có thể nói rằng
sự tan vỡ của gia đình tiếng tăm thời bấy giờ được dư luận quy cho môt cuộc
tình vụng trộm giữa ca sĩ Khánh Ngọc và “tình địch” không ai chính là nhạc sĩ
Phạm Duy!
Đó là một chia tay bất ngờ, không thể
oan trái hơn, giữa ông và nữ ca sĩ Khánh Ngọc.
Thảm kịch với sức chấn động và, dư chấn
dội lại dài lâu từ dư luận, thân, tâm, đã dập tắt mọi tiếng cười. Khóa chặt mọi
nẻo đường dẫn tới tiếng hát.
“Thăng Long” bị chôn sống sau địa chấn.
Nhà văn Mai Thảo kể, rời bỏ đầu tiên
khỏi “bản doanh” đại gia đình Thăng Long ở đường Bà Huyện Thanh Quan là Phạm
Duy và Thái Hằng. Phần còn lại gồm cả “Bà mẹ Thăng Long” (thân mẫu nhạc sĩ Phạm
Đình Chương), dọn về một ngôi nhà nhỏ ở đường Võ Tánh.
Đó là thời gian họ Phạm sống những
ngày gần như cắt đứt mọi liên hệ xã hội. Ông chỉ tiếp xúc với một số bằng hữu
thân thiết, giới hạn.
Vẫn theo lời kể của nhà văn Mai Thảo,
đang từ một “tay chơi” một “star,” thần tượng của giới trẻ thời đó, Phạm Đình
Chương đã lột xác thành kẻ khác.
Ông thay đổi hoàn toàn. Từ sự không
còn một chút để ý quần áo, ăn mặc, tới sự tắt ngấm nụ cười. Ông trở thành một
người không chỉ kiệm lời, đôi khi còn bẳn gắt nữa.
Mai Thảo, tác giả tiểu thuyết “Mười
đêm ngà ngọc,” một truyện dài viết về gia đình Thăng Long, nói:
“Nhiều khi cả ngày Hoài Bắc không mở
miệng… Nhưng số anh em thân, vẫn lui tới, không bảo nhau, chúng tôi tôn trọng sự
im lặng của Hoài Bắc. Chúng tôi tìm mọi cách, nghĩ đủ mọi chuyện chỉ với mục
đích sao cho bạn vui. Bạn có thể có lại nụ cười… ”
Trái với một vài bài viết cho rằng
ngay sau đó, họ Phạm đã sáng tác một số ca khúc như “Nửa hồn thương đau” hay
“Người đi qua đời tôi,” “Khi cuộc tình đã chết”… Như một phản ứng tức khắc với
phần số.
Sự thực dư chấn của thảm kịch đã giảm
thiểu mọi hoạt động của nhạc sĩ Phạm Đình Chương một thời gian khá dài. Nó như
một dấu lặng (bất thường) trong âm nhạc!
Bản nhạc “Nửa hồn thương đau ” viết
xong vào năm 1970, tại Đêm Mầu Hồng, đường Tự Do theo yêu cầu của anh Quốc
Phong, giám đốc Liên Ảnh Công Ty, để dùng cho cuốn phim Chân Trời Tím do công
ty này sản xuất.
Toàn bản nhạc do chính Phạm Đình
Chương đặt lời. Chỉ duy nhất có hai câu cuối bài trích ở tác phẩm Lệ Đá Xanh,
thơ Thanh Tâm Tuyền, nhạc Cung Tiến mà thôi.
Khi được hỏi tại sao chỉ còn hai câu
chót mà “Nửa hồn thương đau” lại phải mượn nhạc Cung Tiến thì Phạm Đình Chương
cho biết:
“Khi tôi nhận lời viết một nhạc phim
cho phim “Chân trời tím,” Quốc Phong chi ngay tiền tác quyền. Trước sự điệu nghệ
của bạn, tôi đã bắt tay vào việc sáng tác. Thời gian tôi dành cho ‘Nửa hồn
thương đau’ không nhiều lắm. Nhưng khi tới phần “coda” tức là lúc phải đi ra, kết
thúc ca khúc, tôi loay hoay không biết phải viết sao cho hợp với nội dung bản
nhạc… Nghĩ thời hạn “nộp bài” còn xa, tôi cất nó đi. Bất đồ, một buổi tối Quốc
Phong ghé lại ‘Đêm mầu hồng’ đòi nợ! Bảo, mọi chuyện đã sẵn sàng. Ê kíp quay đã
‘bấm máy’. Chỉ còn thiếu nhạc phim thôi. Quốc Phong gia hạn cho tôi, tối đa,
hai ngày! Ông biết mà, tôi làm gì được với hai ngày phù du đó! May sao, khi ấy,
trên nóc chiếc piano của tôi, lại có bài ‘Lệ đá xanh’ của Cung Tiến, phổ thơ
Thanh Tâm Tuyền. Tôi thấy cái coda bài này có vẻ thích hợp với ‘Nửa hồn thương
đau,’ thêm nữa, cả hai đều là bạn rất thân; thế là… ‘a lê hấp’, tôi dùng ngay
cái ‘coda’ đó. Và, tôi có ghi rõ là tôi ‘mượn’ của Cung Tiến…”
Nhìn lại giai đoạn “hậu địa chấn” bi
kịch vùi dập đời riêng của họ Phạm, kể từ cuối thập niên (19)50 tới 1967, những
người theo dõi sáng tác của ông trong giai đoạn này, hầu như không tìm thấy một
ca từ nào mang tính kết án, nguyền rủa hay, thù oán… Mà trái lại.
Ngay ca khúc “Nửa hồn thương đau” được
dư luận nhắc tới, bàn tán nhiều nhất và, đề quyết rằng, họ Phạm viết ca khúc
này nhằm gửi tới người bạn đời đã chia tay trong quá khứ của ông thì, “đỉnh điểm”
của ca từ cũng chỉ là những câu hỏi ném ngược về quá khứ. Như một tỏ-tình-với-dĩ-vãng.
Một nâng-niu-vết-sẹo-định-mệnh: “Nhắm mắt ôi sao nửa hồn bỗng thương đau / ôi
sao ngàn trùng mãi xa nhau / hay ta còn hẹn nhau kiếp nào? / Anh ở đâu? / Em ở
đâu?” (Lời hoàn toàn của Phạm Đình Chương.)
Từ góc độ này, có người đã kết luận,
nhạc sĩ Phạm Đình Chương không chỉ lớn lao ở tài năng, mà ông còn lớn lao ở
phong cách đối mặt với thảm kịch và, ăn ở với người, với đời nữa. *
Ngay với ca khúc tựa đề “Người đi qua
đời tôi” thì họ Phạm cũng đã chọn câu thơ như một câu hỏi, có thể làm nao lòng
người nghe là: “Em đi qua đời anh / không nhớ gì sao em?”
Bà Khánh Ngọc giờ ra sao?
Sau khi ly hôn và giao đứa con trai
khoảng 4 tuổi lại cho nhạc sĩ Phạm Đình Chương nuôi. Năm 1961 bà Khánh Ngọc qua
Mỹ học về điện ảnh. Trong một cuộc phỏng vấn được đưa lên Youtube do bà Tuyết
Mai thực hiện tại Florida vào năm 2007 (**), người viết thấy bà Khánh Ngọc còn
đẹp, nhất là nhìn hấp dẫn lắm, ánh mắt rất đa tình, ác liệt, miệng rộng, hơi
móm nhưng duyên dáng. Bà nhắc lại những giai đoạn ca hát như ở trên. Có lẽ bà
Tuyết Mai nóng ruột tò mò muốn hỏi về những chuyện riêng của “ngày xưa” nhưng ý
tứ không dám sỗ sàng. Riêng bà Khánh Ngọc lúc nào cũng cười, khi nhắc đến ban hợp
ca Thăng Long, thái độ bà rất thản nhiên, bà cho biết, khi qua Mỹ bà gặp một du
học sinh và hai người hiểu nhau rồi kết hôn. Hiện bà có 3 người con và đang sống
hạnh phúc tại Losan. Bà vẫn thường xuyên đi đây đó ca hát trong những hội đoàn
cộng đồng bè bạn và ao ước được về sống tại Việt Nam trong những ngày cuối đời.
Người viết chưa thấy tài liệu nào nói
ông Phạm Đình Chương có gặp lại bà Khánh Ngọc lần nào không. Nhưng trong bài Tưởng
mộ Phạm Đình Chương của Mai Thảo, và trong bài tưởng mộ Mai Thảo của bà Lê thị
Huệ có nhắc đến bà Ý Liên, người vợ sau của nhạc sĩ Phạm Đình Chương và vẽ lại
hình ảnh bà như sau: “Hai lần tôi gặp Liên trong hai đêm tối. Một lần ở
nhà Phạm Đình Chương ở ngôi nhà vùng Norwalk, khi tôi ngó thấy Ý Liên lần đầu
tiên tôi nói với Mai Thảo và Phạm Đình Chương, Liên là Liên tiểu thuyết. Liên
im ắng nhìn tôi và ngồi yên trong vị trí tôi đặt định cho Liên. Đêm nay tôi gặp
lại Liên hai ông kia không còn. Nhưng một người đàn ông khác, ông Đặng Trần Thức
quay lưng lại mời Liên ngâm một bài thơ. Đêm sâu và giọng Liên nhung êm: “Trời
cuối thu rồi em ở đâu. Nằm trong mồ lạnh chắc em sầu” Tình yêu Liên rút lòng ra
rũ rượi như bóng ma da đêm. Đâu đó thấy hai chiếc bóng Phạm Đình Chương và Mai
Thảo in trên tường nhà Trần Diệu Hằng đêm nay!…” (***)
Chúng ta hãy nghe lại bài hát này với
giọng ca Thái Thanh, để khắc khoải, buồn cho một cuộc tình không trọn vẹn, như
của tôi, như của bạn, như của những người chung quanh chúng ta…
Thụy Vi (Nguồn : aihuubienhoa )
Cảm ơn, và, xin phép được trích:
(*) Trang Du Tử Lê
(**) Mời xem YouTube về bà Khánh Ngọc do Tuyết Mai thực
hiện http://www.youtube.com/watch?v=nkLjrxrrRZ0
(***) Trang Gió o
(****) Nguyễn Việt

No comments:
Post a Comment