THƯƠNG XÓM ĐẠO
Mùa Quốc Hận, 30 tháng 4- 1975
Có một
hôm con về qua Xóm Đạo
Tháng Tư
Buồn thiếu bóng dáng thân yêu
Cảnh vật
xưa, ôi hoang vắng tiêu điều!
Nghe thương nhớ, những ngày xưa thân ái
Cha tác
chiến, mẹ, con về quê ngoại
Sống
những ngày lo lắng nhớ thương cha
Trước sân nhà ngoại trồng đủ loại hoa
Con luôn phụ giúp bắt sâu, tỉa lá
Có những
hôm mẹ bận ngoài bệnh xá
Theo bạn
ra đồng câu cá bẫy chim
Dòng sông Cái Thia tha thiết êm đềm
Gió lay nhẹ, hàng dừa xiêm in bóng
Cha trở
về sau mùa vui thắng trận
Đưa mẹ,
con ra phố thị mua quà
Quà cho con, cho mẹ, cho ông bà
Khi xem hát, lúc dạo vườn bách thú
Con đến
tuổi được vào trường học chữ
Mẹ thay
cha nắn nót dạy từng câu
Cuộc chiến gian nguy, cha mãi tuyến đầu
Lâu lắm không về thăm con và mẹ…
Bỗng một
hôm đất trời như sụp đỗ!
Mẹ qua
đời trong khói lửa đau thương
Sau tang mẹ, cha trở ra sa trường
Nhà mình vắng, vì quê hương chinh chiến
Ba Mươi Tháng Tư! Cộng nô cưỡng chiếm
Cha
lưu đày tù cải tạo chung thân!
Con mười bảy, nguyện vào chí nguyện quân
Tiêu
diệt địch trên mọi miền đất nước
Nay
con đứng nơi nhà mình ngày trước
Nghe lòng lưu luyến thương nhớ mẹ cha
Cha ở đâu, Suối Máu hay Chí Hòa…
Phú Quốc, U Minh… rừng già Bắc Việt?
Chuông
nhà thờ âm vang nghe tha thiết
Nhưng giáo đường thưa thớt bóng giáo dân
Bởi
Cộng nô xây chủ nghĩa vô thần
Con chua xót, ngậm ngùi thương Xóm Đạo!
DƯ
THỊ DIỄM BUỒN
No comments:
Post a Comment