CHẤT HÓM HỈNH TRONG CA DAO TÌNH YÊU NAM BỘ
Sự mộc mạc hồn nhiên ở từ ngữ, cách thể hiện dung dị và ngộ nghĩnh gây nên những
bất ngờ thú vị là chất hóm hỉnh thường thấy trong ca dao tình yêu Nam bộ. Đó
cũng là biểu hiện tính cách đặc trưng của người dân nơi đây.
Trước hết là chất hóm hỉnh không cố tình,
không dụng công, toát ra một cách tự nhiên qua những từ ngữ mộc mạc; không hề
trau chuốt chân thật đến độ người nghe phải bật cười. Một anh chàng quá đỗi si
tình đã trở thành ‘liều mạng’:
‘Dao
phay kề cổ, máu đổ không màng
Chết thì chịu chết, buông nàng anh không buông‘
Một cô nàng thật thà cả tin đã giật mình ‘hú
vía’ vì kịp thời nhận ra ‘chân tướng’ đối tượng:
‘May
không chút nữa em lầm
Khoai lang khô xắt lát em tưởng cao ly sâm bên Tàu’
Có những nỗi niềm tương tư ấp ủ trong lòng,
nhưng cũng có khi người ta không ngại ngần thổ lộ trực tiếp với bạn tình:
‘Tôi
xa mình hổng chết cũng đau
Thuốc bạc trăm không mạnh, mặt nhìn nhau mạnh liền’
Họ là những người lao động chân chất, nên cũng
bày tỏ tình cảm với nhau bằng thứ khẩu ngữ thường ngày không chưng diện, màu
mè, tuy vậy, cái tình trong đó cũng mãnh liệt và sâu sắc.
Đây là lời tâm sự của một anh chàng đêm hôm
khuya khoắt lặn lội đi thăm người yêu:
‘Thương
em nên mới đi đêm
Té xuống bờ ruộng đất mềm hổng đau
May đất mềm nên mới hổng đau
Phải mà đất cứng ắt xa nhau phen này’
Chàng thật thà chất phác, nhưng mà cũng có
chút ranh ma đấy chứ? Chất hóm hỉnh đã toát ra từ cái ‘thật thà tội nghiệp’.
Nhưng phần lớn vẫn là sự hóm hỉnh mang tính chất
đùa nghịch. Một chàng trai đã phóng đại nỗi nhớ người yêu của mình bằng cách so
sánh ví von trào lộng:
‘Vắng
cơm ba bữa còn no
Vắng em một bữa giở giò không lên’
Nỗi vấn vương tơ tưởng đi vào tận giấc ngủ khiến
chàng trở nên lú lẫn một cách buồn cười:
‘Phòng
loan trải chiếu rộng thình
Anh lăn qua đụng cái gối, tưởng bạn mình, em ơi!’
Nhưng cái độc đáo là ở đây nỗi niềm đó lại được
bộc lộ một cách hài hước:
‘Tôi
xa mình ông trời nắng tôi nói mưa
Canh ba tôi nói sáng, giữa trưa tôi nói chiều’
Có một chút phóng đại làm cho lời nói nghe hơi
khó tin! Nhưng hề gì. Chàng nói không phải cốt để đối tượng tin những điều đó
là sự thật mà chỉ cốt cho nàng thấu hiểu tấm tình si của mình. Nàng bật cười
cũng được, phê rằng ‘xạo’ cũng được, miễn sao hiểu rằng mình đã phải ngoa ngôn
lên đến thế để mong người ta rõ được lòng mình.
Lại có một chàng trai đang thời kỳ tiếp cận đối
tượng, muốn khen cô nàng xinh đẹp, dễ thương mà khó mở lời trực tiếp. Để tránh
đột ngột, sỗ sàng, chàng đã nghĩ ra một con đường vòng hiếm có:
‘Trời
xanh bông trắng nhụy huỳnh
Đội ơn bà ngoại đẻ má, má đẻ mình dễ thương’
Mục đích cuối cùng chỉ đơn giản là khen ‘mình
dễ thương’ mà chàng đã vòng qua năm non bảy núi. Bắt đầu từ thế giới tự nhiên –
trong thế giới tự nhiên lại bắt đầu từ ông trời – tạo hóa sinh ra những loại
cây, hoa đẹp đẽ – rồi mới bước qua thế giới của loài người – trong thế giới
loài người lại từ hiện tại ngược dòng lịch sử để bắt đầu từ tổ tiên ông bà, tới
thế hệ cha mẹ, rồi tới nhân vật chính – ‘mình’. Thật là nhiêu khê, vòng vo tam
quốc làm cho đối tượng hoàn toàn bất ngờ. Những lời ngộ nghĩnh kia dẫn dắt tới
sự hiếu kỳ háo hức muốn biết ‘chuyện gì đây’, cho đến khi cái kết cục thình
lình xuất hiện làm cho cô nàng không kịp chống đỡ… Nhưng mà nó thật êm ái, thật
có duyên biết bao, nên dù phải đỏ mặt, cô hẳn cũng vui lòng và không thể buông
lời trách móc anh chàng khéo nịnh!
Ngược lại, cũng có những lời tỏ tình khá táo bạo,
sỗ sàng, nhưng hình ảnh thì lại hết sức ngộ nghĩnh, dí dỏm:
‘Con
ếch ngồi dựa gốc bưng
Nó kêu cái ‘quệt’, biểu ưng cho rồi’
Những người nghe câu ‘xúi bẩy’ này không thể
không bật cười, còn đối tượng xúi bẩy cùng lắm cũng có thể tặng cho người xúi
có phần trơ tráo kia một cái nguýt dài.
Những câu ca dao hóm hỉnh không chỉ bật lên từ
tâm trạng đang vui, tràn đầy hy vọng, có khi ‘rầu thúi ruột’ mà họ vẫn đùa. Những
trắc trở trong tình yêu nhiều lúc được trào lộng hóa để ẩn giấu nỗi niềm của
người trong cuộc:
‘Thác
ba năm thịt đã thành bùn
Đầu thai con chim nhạn đậu nhánh tùng chờ em’
Quả là ‘khối tình thác xuống tuyền đài chưa
tan’, nên chàng lại quyết tâm chờ tiếp ở kiếp sau cho đến khi nào nên duyên nên
nợ. Kiên nhẫn đến thế là cùng!
Khi chàng trai cố gắng đến hết cách vẫn không
cưới được người mình yêu, không biết trút giận vào đâu, bèn đổ lỗi cho một nhân
vật tưởng tượng:
‘Quất
ông tơ cái trót
Ổng nhảy tót lên ngọn cây bần
Biểu ông se mối chỉ năm bảy lần, ổng hổng se’
Thái độ quyết liệt trong tình yêu lắm lúc được
thể hiện đầy ấn tượng. Anh chàng hay cô nàng trong câu ca dao dưới đây đã xem
cái chết nhẹ như lông hồng. Thà chết còn hơn là lẻ bạn!
‘Chẳng
thà lăn xuống giếng cái ‘chũm’
Chết ngủm rồi đời
Sống chi đây chịu chữ mồ côi
Loan xa phượng cách biết đứng ngồi với ai?’
Có chàng trai thì quyết tâm đem tuổi thanh
xuân gửi vào cửa Phật:
‘Nếu
mà không lấy đặng em
Anh về đóng cửa cài rèm đi tu’
Chàng vừa muốn tỏ lòng mình vừa muốn thử lòng
người yêu. Và cô nàng cũng tỏ ra quyết tâm không kém. Chàng đi đến đâu nàng
theo đến đó để thách thức cùng số phận:
‘Tu
đâu cho em tu cùng
May ra thành Phật thờ chung một chùa’
Bằng câu đùa dí dỏm của mình, cô nàng đã làm
nhẹ hẳn tầm nghiêm trọng của vấn đề trong tư tưởng anh chàng và cũng hóa giải
tâm tư lo âu, phiền muộn của chàng – ‘Có gì đáng bi quan đến thế? Cái chính là
em vẫn giữ vững lập trường’ – đồng thời cũng hàm thêm chút chế giễu – ‘Mà có chắc
là tu được không đấy?’.
Khi yêu, nhiều cô gái cũng mạnh dạn bày tỏ
tình cảm của mình không kém các chàng trai.
‘Phải
chi cắt ruột đừng đau
Để em cắt ruột em trao anh mang về’
Không tiếc cả thân thể, sinh mạng của mình,
nhưng cô gái chỉ… sợ đau, thật là một cái sợ đầy nữ tính rất đáng yêu. Hay khi
chàng trai muốn liều mình chứng tỏ tình yêu, nhưng cũng lại ‘nhát gan’ đến bật
cười:
‘Gá
duyên chẳng đặng hội này
Tôi chèo ghe ra sông cái, nước lớn đầy… tôi chèo vô’
Tinh nghịch, hóm hỉnh những lúc đùa vui và cả
những khi thất vọng, đó là vũ khí tinh thần của người lao động để chống chọi những
khắc nghiệt của hoàn cảnh. Những chàng trai, cô gái đất phương Nam đã lưu lại
trong lời ca câu hát cả tâm hồn yêu đời, ham sống, hồn nhiên của họ trên con đường
khai mở vùng đất mới của quê hương tiếp nối qua bao thế hệ – Đó là tinh thần
phóng khoáng, linh hoạt, dày dạn ứng biến của những con người ‘Ra đi gặp vịt
cũng lùa; Gặp duyên cũng kết, gặp chùa cũng tu’…
TS. Đoàn Thị Thu Vân
(Tạp chí Tài Hoa Trẻ)
304Đen – llttm - OVV
No comments:
Post a Comment