Hai Nấm Mồ
Rồi anh cũng về,
làng nghèo vẫn nghèo như ngày đó, ruộng mùa này đồng hoang trơ trơ gốc rạ. Đứng
trước mồ, nhìn ra con đường đất màu bùn, còn in dấu chân trâu loang lở, đã có
chút nắng bên kia sông, con sông chưa một lần mưa cuồng sóng lũ, rựng lên,
nhưng sương tàn đêm chưa chịu tan vội, trời vẫn còn mù mờ, chập chờn sáng, lác
đác mấy cái nhà mái tranh mái lá trên đồng, đèn dầu chưa tắt, vẫn cảnh cũ như
xưa.
Hàng Sim dọc theo
đường, chạy dài bên bờ đê ruộng mùa này hoa nở muộn, muộn như ngày chị của anh,
cũng con đường này ra bến đò theo chồng về làm dâu xứ xa, bỏ lại anh với ngoại,
hôm tiễn chị đi, chị vui hay không thì anh không biết nhưng chị cũng như ngoại
đều khóc.
*
Nhà nghèo, gạo đong
gạo đếm, ba má mất sớm, tai sao và mất bao giờ, hai chị em không nhớ rõ, ngoại
cũng không nhắc tới, hai chị em sống với ngoại, miếng cơm miếng cháo bằng số tiền
phụ ngoại bắt ốc hái rau, bưng bán ngoài chợ xã, ba bà cháu chắt chiu bên nhau,
trong cái nhà mái tranh vách đất trên miếng đất gò cuối ấp trong, ngó ra cái vàm
lớn xa. Vậy đó, ngoại cũng ráng dẩn hai chị em đi học trường làng, trên con đường
đất xa, cách nhà chừng nửa tiếng đi bộ, ba bà cháu vui với phận mình, chị em lớn
lên từ những ngày tháng cơm đong gạo đếm đó.
*
Anh lớn lên rồi
cũng như chị, bỏ ngoại đi, lây lất đời tha hương xứ người vì trót mang nợ đời
cơm áo, ngoại ở lại một mình, bóng già thui thủi, mắt già trông mong, từ ngày
theo chồng, không biết chị có vui không, có “chiều chiều ra đứng ngõ sau, ngó về
quê mẹ ruột đau chín chiều” không, anh không biết, ngoại cũng như anh, chị ít
khi về, dong ruỗi mọi nẻo đường đời anh cũng chưa có lần nào tới xứ xa thăm chị,
anh có về nhà đôi ba lần rồi thôi, người trong ấp, trong làng, xầm xì chê
trách, cho là hai chị em không tròn hiếu đạo.
*
Ngoại mất hôm anh về,
sau Tết năm nào đó, lần này anh ở lại với ngoại cũng lâu hơn, hai bà cháu hủ hỉ,
chuyện này chuyện kia, chuyện đời chuyện cơm áo công hầu, cũng cơm cá rô kho mặn,
rau mùng tơi luộc như những ngày xưa còn nhỏ, ngoại vui không biết làm sao mà
nói, vậy mà ngoại mất, tuổi già bình thản, sau một đêm mưa lất phất về ngang từ
ngoài Vàm lớn, anh khóc sướt mướt, buổi sáng hôm đó trời âm mu chắc cũng buồn
cho kiếp người của ngoại.
Đám tang ngoại, chị
không về, mồ ngoại chôn ở gò đất cao khoảnh vườn chuối, không xa con rạch nhỏ
chạy ra vàm lớn, căn nhà trống trơn, đám tang không mấy ai, năm sáu người nhà kế
bên, cũng nghèo như ngoại, nói kế bên, nhưng cách nhau một cũng khoảng vài bờ
đê ruộng, những gì của ngoại, mà ngoại có gì đâu, mấy bộ quần áo bạc màu nâu,
cái lược cũ mèm ngoại chảy tóc già bạc như sương, hai ba cái khăn rằn thưa chấp
vá, vậy thôi, anh đã không quên gởi chôn theo, trong đó có cuốn tập, năm anh học
lớp nhất trường làng, được cô giáo cho bài viết “tả ngoại em” của anh mười điểm,
để ngoại vui dưới đó. Ngoại ở lại, nằm đó một mình.
*
Kiếp đời cứ theo
mình, sau mâm cơm cúng, anh lạy ngoại, anh lại ra đi, đi miệt mài, đi biền biệt,
anh không biết chị có về lại nhà xưa đó lần nào không. Cũng còn may, còn được
người thương tình, anh gởi lại nhà, cái nhà cột xiêu vách ngã, không ai thèm
ngó tới, và hết một số tiền dư trong những tháng năm tha phương kiếm được, cho
gia đình chú thiếm Dần, hai vợ chồng làm ruộng quanh năm, căn nhà tranh gần nhất,
trông nom và lo săn sóc nhang đèn giùm, anh nhất định sẽ về nhưng không dám chắc
là khi nào.
*
Bây giờ, bốn năm
năm về lại nhà xưa, gò đất cao sau nhà giờ có thêm cái mồ nằm bên cạnh mồ ngoại,
mộ chị đó, rồi cuối cùng thì chị cũng về, không biết chị về bao lâu rồi, tại
sao chị về, dù cho thế nào đi nửa thì chị cũng đã hết đi.
*
Anh quàng túi xách
vải bạc màu lên vai, trời sáng hẳn từ lâu, phía bến đò cuối đường đã có tiếng
người gọi nhau ơi ới, đứng chấp tay lạy tạ mấy lần trước mồ ngoại và chị, thêm
một lần anh bỏ ngoại đi và lần này chị ở lại.
Bước ra đường, anh
bật khóc.
Thuyên Huy
Viết lại từ một câu chuyện cũ thật cũ – thu 2026
No comments:
Post a Comment