“NGUY
CƠ MẤT NƯỚC ĐANG ĐẾN TỪ BỘ GIÁO DỤC: XUỐNG CẤP, VONG THÂN, KHÔNG CHÍNH DANH,
KHÔNG TRUNG THỰC, THIẾU TRI THỨC VÀ KHÔNG CÓ TẦNG LỚP TRÍ THỨC”.
Cuối năm 1975, qua anh
Trịnh Công Sơn, anh Nguyễn Mộng Giác, bạn Bửu Chỉ và một số bạn bè khác như họa
sĩ, nhà văn Khánh Trường, họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi, nhà văn Ngụy Ngữ, nhạc sĩ
Trương Quốc Khánh…chúng tôi bắt đầu giao du với tầng lớp trí thức văn nghệ sĩ
Sài Gòn cũ (mặc dù phần lớn tầng lớp ưu tú nhất này của Việt Nam cộng hòa đã di
tản, đã vượt biên hoặc còn trong trại tù cải tạo).
Các bạn kể trên ở Sài gòn, nhiều người đã qua đại học, có người mới đậu tú
tài ngang tôi mà sao họ giỏi thế, uyên bác thế, lại biết Pháp ngữ, Anh ngữ.
Tôi có dẫn vài ba bạn ngoài Bắc vào chơi, họ đã học ở Liên Xô, có học vị phó
tiến sĩ hẳn hoi, đến giao du với các bạn đồng lứa Sài Gòn được nền giáo dục
VNCH đào tạo, thì than ôi chúng tôi quả là mới “i tờ rít”…
Trong khi chế độ mới (CS)
luôn vỗ ngực khoe khoang chế độ ta ưu việt nhất từ chính trị, văn hóa, kinh tế,
giáo dục… Trong lòng mình, tôi mặc cảm tự ti với các bạn Sài Gòn mà không dám
nói ra vì xấu hổ. Rằng thế hệ chúng tôi ngoài Bắc dốt hơn, được giáo
dục sai lệch và sơ sài hơn các bạn được “chế độ Mỹ-ngụy” đào tạo…. Ai thắng ai
không phải so về chém giết, súng đạn, mà phải so găng bằng tri thức, bằng học
vấn…
May mà kho sách dịch của Sài Gòn cũ đã dạy tôi thoát nạn mù tri thức, cho tôi
có đủ kiến thức có thể ngồi phản biện ngon ơ tất cả luận án tiến sĩ văn học,
triết học, luật học, văn hóa học, sử học, mỹ “”học, ngôn ngữ học… Nhắc lại điều
này, lòng tôi cũng chẳng vui vẻ gì cho cam, nhưng trước sự thật, tôi không thể
tảng lờ, câm miệng. Nền giáo dục của Việt Nam cộng hòa trước 1975 nhân bản theo
cách giáo dục của người Pháp, nên nó chính là nền giáo dục đúng nghĩa. Còn nền
giáo dục của “phe thắng trận” chúng tôi là một nền giáo dục bị vong thân, nền
giáo dục phục vụ chính trị, bị chính trị hóa. Mà chính trị là gì, là thủ đoạn.
Còn GIÁO DỤC, VĂN HÓA VĂN NGHỆ… không lấy cái lợi, cái thủ đoạn làm mục đích,
mà nó lấy CHÂN THIỆN MỸ LÀM MỤC ĐÍCH vậy.
Khẩu hiệu của Đảng Cộng Sản Đông Dương
từ năm 1930 và Đảng Lao Động Việt Nam từ năm 1951 vẫn cứ là “TRÍ PHÚ ĐỊA HÀO
ĐÀO TẬN GỐC TRỐC TẬN RỄ” Chao ôi, từ cổ đại đến nay, có nhà nước nào, chế độ
nào diệt trí thức hay không, hay chỉ có ĐẢNG TA mới dám làm như thế ? Cho đến
nay, chúng tôi chưa hề thấy ĐẢNG TA công khai thừa nhận KHẨU HIỆU DIỆT TRÍ THỨC
kia là ấu trĩ, là sai lầm tả khuynh.
Đã chủ trương diệt trí thức thì làm sao tạo ra xã
hội có học vấn, có văn minh?. Chẳng lẽ nền giáo dục của chúng ta
chủ trương diệt trí thức chỉ tạo ra các thế hệ thiếu tri thức làm công cụ cho
chính trị mà thôi hay sao? Thời chúng tôi học cấp 3, có một thầy giáo dạy Văn
rất hay, lại đẹp trai, nho nhã có nhiều bạn nữ khá nhan sắc muốn chọn thầy làm
chồng tương lai, mới điều tra lý lịch thầy, biết cha thầy là ông quan huyện,
lại là trí thức học trường Hậu bổ do Tây đào tạo, bèn giật thót người không dám
tiến tới nữa; vì thầy là thành phần xấu, con ông quan huyện là xấu, bố lại là
trí thức còn xấu nữa, than ôi !
Thời chúng tôi đi học, hầu hết bọn con địa chủ, con tư sản …đều học giỏi và đều
không được đi đại học. Con bần cố nông dù dốt đặc cán mai cũng được cử đi đại
học bên Liên Xô, Đông Đức…HỌC GIỎI THI LÝ LỊCH là vậy đó.. Một chế độ diệt
người giỏi từ trong trứng nước, ưu tiên người dốt, DỐT NÁT MUÔN NĂM, HỒNG HƠN
CHUYÊN MUỐN NĂM…thì giáo dục ơi, ta chào mi, vì mi lấy cái dốt, cái ngu làm mục
đích… Sau năm 1954, trong khoa học xã hội nhân văn, các giáo sư giỏi nhất như
Cao Xuân Huy, Trương Tửu – Nguyễn Bách Khoa, Trần Đức Thảo, Đào Duy Anh…sau này
là Cao Xuân Hạo…đều bị cấm lên bục giảng đại học, cho đi chăn bò hay ngồi dịch sách.
Từ đó, người giỏi bị loại ra ngoài cơ chế xã hội, tôn trọng người dốt nát ngu
đần thì giáo dục ơi mi còn sinh ra làm gì nữa. Do vậy, mấy chục năm qua hầu hết
học vị tiến sĩ là học vị phong bì, hầu hết học hàm PGS, GS là học hàm phong bì…
Một xã hội mua bằng cấp, mua học vị học hàm, mua quan bán chức công khai như
ngày nay, thì giáo dục ơi, coi như em đã chết, sự thật đã chết, chân lý đã
chết… Do nền giáo dục lấy bần cố nông làm gốc lâu dài quá nên dân tộc Việt Nam
hôm nay hầu như không còn đời sống tinh thần mang tính chân thiện mỹ nữa, tất
cả phải nói dối lẫn nhau để tồn tại… Than ôi, họa mất nước ở đây chứ đâu.
Sài Gòn ngày 19-8-2021 –
Trần Mạnh Hão.
(Từng
là đảng viên đảng Cộng sản Việt nam cho đến năm 1989 khi ông viết quyển Ly Thân
thì bị khai trừ khỏi đảng. Ông hiện sống ở Sài gòn như là một tác giả tự do.
Ông đã từng giữ chức vụ Ủy viên Hội đồng Thơ, thuộc hội Nhà Văn Việt nam. Sau
ngày 30 tháng 4/1975 Trần Mạnh Hảo từ chiến khu vào Sài Gòn và ở tại thành
phố này cho đến ngày nay).
Người
chuyển bài – HV - USA
No comments:
Post a Comment